|
Gia Đình Bác Tám và câu chuyện “cô dâuVN” bị chồng Đại Hàn đánh chết
Bài Viết
Đăng Nhập vào: Saturday, September 1, 2007
|
|
< Trở Lại Trang Đầu |
Tư Hột Vzịt
Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.
Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.
Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.
Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.
Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.
Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới. Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.
G-8 và câu chuyện “cô dâuVN” bị chồng Đại Hàn đánh chết
Ông Tám khật khưỡng cầm lon Coca tu một hơi cho đỡ cơn nghiền... bia, thì nghe tiếng bà Tám léo nhéo...
- Nè ông, mấy bữa rày tui thấy bà con mình đang bàn về cái vụ cô Huỳnh Mai gì đó, bị người chồng Đại Hàn đánh cho tới chết, cả tuần lễ sau người ta mới phát giác, gớm quá ông ơi. Nghe nói đâu tụi CSVN cũng ì xèo phản đối i um cả lên... - Ôi! tưởng chuyện gì lạ, ba cái vụ mấy “cô dâu VN” bị giết, đáng đập, bán vào lầu xanh ở Đại Hàn, Đài Loan, Trung Cộng là chuyện thường, xảy ra nhan nhản từ bao nhiêu năm rồi bà ơi, đâu có gì là đặc biệt. Đó là chính sách của tụi CS mà bà. Cô dâu VN ở Đài Loan càng khổ thì tụi CS lại càng có cơ hội giật dây cho tay chân của chúng tổ chức gây quỹ kiếm tiền, bòn rút hầu bao bà con mình. - Không có đâu ông, lần này nghe nói báo chí trong nước lên án rầm rộ dữ lắm đó, phông phải chuyện chơi đâu nghen. - Thiệt tình, bà chỉ nghe người ta nói, còn tui đọc tin mỗi ngày, tui biết rõ mà bà. Cái gì tui thua bà, còn đọc tin là không thua đâu. Câu chuyện dài này có ai tìm ra đoạn kết. Lâu lâu nhà nước la ó tí cho vui ấy mà, ra cái chuyện cũng quan tâm đến dân đen. - Thôi ông ơi, đừng làm tàng, đọc tin là một chuyện, tìm hiểu là chuyện khác. Vậy tui hỏi ông đọc tin bằng cái gì vậy? - Thiệt tình, hỏi lảng nhách, thì đọc bằng mắt, không lẽ đọc bằng tay chân. - Nếu ông chỉ đọc bằng mắt là u mê rồi, ông sẽ không hiểu gì ráo trọi. Báo chí đa số đưa tin theo sự kiện thôi, còn nguyên nhân sâu xa như thể nào, thật sự ra sao thì phải đọc cả bằng khối óc nữa đó ông. Nhưng ông đọc tin đó ở đâu vậy, có chính xác không? -Thì tui vô mấy trang Web của tụi VC như Lao Động, Thanh Niên. Pháp Luật ...đó mà. - Úi! mấy tờ báo điện tử cũng đăng tin tào lao dữ lắm, tụi nó còn xạo hơn nhà nước của nó đó ông ơi. Chế độ nào báo chí đó mà ông. Sự kiện thì tạm vậy, còn bình luận thì thua luôn... - Tại sao bà nói tụi nó xạo, mà sạo làm sao? - Thì tin trên Web là chỉ để cho người nước ngoài như mình đọc thôi, họ cố ý bịp mình là nhà nước đã có tự do dân chủ, báo chí có quyền đưa tin lung tung, phê phán nhà nước ra trò, phẫn nộ trước những nghịch cảnh của xã hội. Nhưng trên thực tế, người trong nước thì vẫn mù tịt, chẳng biết gì ráo trọi. - Vậy là sao bà, mấy Web đó có cả báo giấy bên ngoài mà, bà nói sao kỳ vậy.... - Thì bởi thế mới là kỳ, mấy người bạn tui về VN họ cho biết, rất nhiều tin có trên Web, nhưng báo giấy bên ngoài không bao giờ có đâu ông ơi, tụi nó đâu được phép nói, bộ muốn ủ tờ sao. - Bộ VC nó không sợ người ta vô Web đọc rồi so sánh sao, kỳ thiệt. - Mèng, ông nói giỡn đó hả? Bộ bà con mình ở trong nước dẹp được bức tường lửa cuả CS hồi nào vậy? Thiệt tình, đầu hai thứ tóc, lâu lâu khôn được một chút, rốt cuộc dại vẫn hoàn dại. Rõ chán mớ đời. Vậy tui hỏi ông, vụ cô Huỳnh Mai nào đó bị chồng hành hung tới chết, mà báo chí trong nước làm rùm beng lên án, nhưng ông thấy họ lên án ai mới được chứ. - Thì họ lên án thủ phạm là người chồng Đại Hàn đó chứ ai, chứ bà muốn họ lên án ai bây giờ. Cũng giống như tôi đây táng bà một cái tát tai thì cảnh sát đến bắt tôi chứ bắt ai. - Cái chuyện ông hành hung tôi ở đây nó khác với chuyện cô dâu VN bị chồng Đài Loan hành hung chớ ông. Đó ông thấy chưa, báo chí trong nước chỉ được lệnh làm vậy thôi, đi xa hơn chút nữa là có chuyện à nghe. Cứ xem cái chuyện tham nhũng, hối lộ, cướp đất của tụi CS đó. Tụi chóp bu, chúng tham nhũng bạc tỷ Mỹ kim, rồi chúng giết người thời cải cách ruộng đất, chúng lấy đất lấy biển bán cho Tàu cộng, nhưng đâu có thấy báo chí nào lên tiếng đòi công lý, hay có ai kêu oan, tố cáo tham nhũng đâu. Chỉ thấy tố cáo mấy thằng tép riu là những con chốt thí chính tụi chóp bu cũng muốn nướng để trấn an dư luận. - Bà này ăn nói gì lạ vậy, kẻ sát nhân không lên án thì lên án ai bi giờ, không lẽ lên án bà với tui. - Ông mới là lạ đó, đọc tin mà chỉ đọc bằng mắt không chịu xử dụng cái đầu suy nghĩ làm sao biết được thủ phạm chính là ai. Như vậy coi báo cũng như không... Thiệt là... sống với tui mấy chục năm trời cũng giống như gần đèn ló mà chẳng rạng rỡ lên được chút nào. - Bà nói gì? Lại còn cái vụ thủ phạm chính, phụ gì nữa. Rõ ràng là thằng chồng khốn nạn đó, nó đánh người ta tới chết mà.... - Thì tui có nói thằng đó không đánh cô Mai tới chết đâu, nhưng thủ phạm chính vẫn là kẻ đưa cô Mai vào hoàn cảnh để phải lãnh nhận cái chết oan khiên nầy, dù đó là trực tiếp hay gián tiếp. - Bà nói lòng vòng hoài, tui mà hiểu chắc chết liền á... - Vậy tui hỏi ông, theo ông nghĩ mấy cô gái lấy chồng ngoại quốc có phải là sở thích hay tình yêu của họ không? - Chắc chắn là không rồi, yêu cái con khỉ gì nổi, môi giới mấy ngày, ngôn ngữ bất đồng, tuổi tác chênh lệch tựa cha con, thì làm sao mà thích với yêu cho được, mà bà hỏi chi cắc cớ vậy. - Câu chuyện lao động xuất cảng ra nước ngoài, “cô dâu” ra khỏi nước, bi trăm, ngàn ngịch cảnh khác nhau, đâu phải là mới đây, mà không hiểu sao mấy cô VN không biết sợ, thiệt hết biết. - Đó mới là then chốt của vấn đề để biết được tại sao có sự liều mạng này. - Thì tại họ nghèo quá, muốn bản thân và gia đình sống còn thì phải liều chớ sao, nhưng tui vẫn thắc mắc, tại sao họ không kiếm việc khác để làm, mà chui đầu vô ba cái vụ này làm chi... Thiệt là khó hiểu... - Có gì đâu mà khó hiểu, ông phải biết mấy “cô dâu” này đại đa số thất học, quanh năm chân lấm tay bùn, cuộc đời gắn liền với ruộng rẫy. Nhưng ruộng rẫy cũng bị nhà nước VC lấy hết rồi để tụi chúng bán lại cho tư bản xây nhà, làm sân golf, còn làm gì được, không lẽ cạp đất mà ăn. - Ừa, bà nói có lý đói qúa thì cũng phải liều. - Vậy là ông hiểu ra rồi hả, họ phải liều để tự “cứu đói, giảm nghèo” cho bản thân và gia đình, dù rằng ít may nhiều rủi, còn ngồi chờ nhà nước “cứu đói, giảm nghèo” cho họ chắùc vài kiếp nữa không biết có thấy gì không. - Tui cũng hiểu được đại đa số họ bị lừa bởi những bọn bất lương. Họ bị dụ dỗ với một tương lai rất đẹp. Sau khi bước vào tròng mới biết bị lừa thì tất cả đã qúa muộn màng. -Đúng rồi, như cô Mai này cũng vậy, sau ngày cuới khi theo “chồng” chỉ để lại cho gia đình có 200 USD thôi. Trong khi đó chú rể phải tốn từ 6 ngàn đến 10 ngàn USD lận. - Ừa, vậy số tiền đi đâu hết vậy... - Thì vô túi mấy tên đầu nậu rồi vô tay tụi cán bộ VC chớ đâu nữa. - Nhưng tui vẫn thắc mắc tại sao nhà nước biết mà không ngăn chặn hay có biện pháp chế tài, hoặc thông báo “giáo dục nhân dân” tránh sự kiện thương tâm, nhục nhã này. - Ông hỏi một câu thật ngớ ngẩn, ông có biết hiện nay có khoảng chừng 2000 dịch vụ giới thiệu hôn nhân nước ngoài do nhà nước lập ra và đang quản lý, điều hành không? Ngoài ra còn rất nhiều dịch vụ khác của những kẻ có chức quyền lập ra chia sớt với nhà nước nữa đó. - Oh! vậy hả, làm sao bà biết được? - Trời đất, ông tự hào đọc báo, net, mỗi ngày mà không biết gì hết. Cái tin này có lâu rồi, do chính báo chí trong nnước phổ biến mà. Thiệt tình.... - Ồ! hèn chi cả hơn 600 tờ báo chỉ thấy đưa tin lấy lệ, không ai dám bình luận đi tìm nguyên nhân. Như vậy, làm sao mà giải quyết vấn nạn này đây, thiệt vô phương rồi. - Thì đây là chủ trương của nhà nước mà, ông không thấy người ta nói, rất nhiều cán bộ các cấp lớn nhỏ đã có một cuộc sống lãng phí xa hoa là nhờ mấy dịch vụ này sao. - Bà nói cũng có lý, không phải chỉ mấy “cô dâu” này mà đám công nhân nước ngoài cũng vậy, toàn bị lừa thôi. Đến khi có chuyện xẩy ra thì chỉ la ó lậy lệ cho vui thôi. Chính các toà đại sứ, lãnh sự cũng đâu bao giờ giúp những nạn nhân thê thảm này. - Ừa, theo tui biết, cái đám đại sứ này chỉ có nhiệm vụ theo dõi “lấy thuế” thôi. Có giúp gì được gì đâu nào. Chính sách của nhà nước mà, ai làm gì được. - Thì vậy, cái vấn nạn cô dâu như thế này đâu phải một vụ. Biết bao nhiêu hoàn cảnh đau khổ, điếm nhục mà nhà nước có thèm ngó tới đâu. Từ chuyện “cô dâu” bị bắt làm nô lệ tình dục, bị bán vào lầu xanh, hành hạ, đánh đập....Ôi! nhiều lắm, kể không hết đâu. - Ừa, câu chuyện “cô dâu” lấy chồng nước ngoài này nó lê thê còn hơn chuyện dài “Nhân dân tự vệ” hồi xưa vậy mà. - Ê! bà nói vậy không đúng à nghe, chuyện nhân dân tự vệ cũng chỉ có giai đoạn thôi, sau nay quân đội biệt phái về trực tiếp điều hành là đâu vào đấy ngay rồi.... Ví von kiểu đó là bôi bác tôi đó nghe. Tôi nực gà trọi lắm rồi đó... - Ừa, thì nói theo thói quen vậy mà, ai không biết không thể so sánh, đánh đồng được. Thiệt tình, chưa gì đã bắt bẻ bầy đặt nực gà trọi rồi. Nhưng theo ông, mình phải làm gì giúp đỡ họ bây giờ, dù gì cũng là dân tộc mình mà. - Nói thiệt bà nghe, tôi thấy không có cách nào hết, bộ bây giờ mình quyên tiền giúp đỡ họ được sao, vô hiệu bà ơi. Mình càng giúp thì tệ nạn càng phát triển. Tụi VC lại tìm cách đẩy người ra nhiều cho chúng ta lo. Cũng giống như tụi VC bây giờ cho xuất cảng công nhân ra nước ngoài, chúng đang giật dây để cộng đồng người Việt hải ngoại mình đứng ra gây quỹ để giúp đỡ họ cho họ rảnh rang làm ăn, gửi tiền về đóng hụi chết cho tụi VC đó. Nhiều người mình cứ tưởng, hễ giúp công nhân do VC xuất cảng là không sớm thì muộn, VN mình sẽ có cuộc cách mạng nhung giống như Ba Lan vậy đó. Thiệt ngây thơ ảo tưởng hết chỗ nói. - Thì chính tụi VC nó cố gắng làm cái màn mãn hoa thiên vũ, gây hoang mang và ảo tưởng cho mình để mình rơi vào bẫy vậy mà. Như vậy kẹt lắm đó. - Kẹt gì ông nói tui nghe coi, xem có khôn hơn chút nào không? - Đây nè, thứ nhất mình không đủ sức giúp họ đến nơi đến chốn, thứ hai người dân mình lại hiểu lầm có người đỡ đần sau lưng, để họ cứ liều ra đi. Như vậy chảng khác mình xúi họ đi vào con đường đau khổ, lúc đó không khéo họ lại oán mình hơn oán VC thì đổ nợ. - Chỉ có vậy thôi sao ông? - Còn nữa chớ sao không, nếu chúng ta cứ loay hoay ba cái vụ này trong cái cảnh “Bỏ thì thương, vương thì tội”, VC nó mừng lắm đó, vì như vậy ngọn lửa đấu tranh sẽ giảm dần và các phong trào sẽ chuyển từ đấu tranh sang từ thiện, từ trực diện đối đầu chống CS sang hoà hợp hoà giải, cùng bắt tay với CS để làm từ thiện. Vậy là VC nó thắng lớn rồi. - Ừa há, bây giờ tui thấy ông thiệt là sáng suốt, vậy mà từ hồi nào tới giờ tui cứ nghĩ là ông vô tâm, chỉ lo ăn nhậu. Mà sao tính khí, đầu óc của ông lạ hỉ. Mới lúc nãy thì ngây thơ, tối dạ, nói năng ngô nghê như chúa tàu nghe kèn. Vậy mà bây giờ lại khôn ngoan nhất mực. - Thì “sông có khúc, người có lúc” mà bà, đời là vậy đó... - Ừa, nhưng đó là đối với hoàn cảnh và những con người bình thường, còn với cái hoàn cảnh bất thường VN mình dưới bàn tay CS và những con người CS thì chẳng có khúc, lúc nào hết, muôn đời tụi VC cũng khốn nạn thế thôi. Không còn gì để hy vọng. - Đất nước mình sẽ khổ triền miên khi còn CS mà. Ai mà tin CS thay đổi thì thà tin con heo nái đang leo cây còn có dĩ hơn. - Ừa, muốn không còn cái cảnh “cô dâu” bị hành hạ, trẻ em phải là cái công việc dơ bẩn như ở Cam Bốt thì chỉ còn cách làm sao cho dân mình ý thức đập nát đầu CS mới yên được thôi. - Phải đó, ông Tổng Thống Thiệu đã nói rồi mà "CS còn chúng ta mất tất cả, CS chết, chúng ta sẽ lấy lại tất cả”. -Ừa, “Đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm” phải không ông .... - Thôi, câu chuyện này nói biết bao giờ cho cùng, tui ghé qua anh tư chút coi có tin tức gì mới không, bà ở nhà nghe, sấp nhỏ cũng sắp về tới giờ đó. - Ừa, nhớ chút về ăn cơm nghe ông....Tui đi nghĩ chút rồi lo cơm nước sau... |
|
posted by
Lien Mang Viet San @
2:40 AM |
|
|
|