|
GIA ĐÌNH BÁC TÁM: THƯƠNG CHO CÁC EM BÉ THƠ NGÂY PHẢI CA HÁT BÊN CỜ CS
Bài Viết
Đăng Nhập vào: Thursday, August 2, 2007
|
|
< Trở Lại Trang Đầu |
Hôm nay bác Tám gái đi vắng, nên bác Tám trai ở nhà sung sướng nằm khểnh, tận hưởng cái thú "vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm", một mình một thùng bia, uống đến chai bia thứ 9, mà vẫn thấy lòng chưa say, đầu óc bác còn tỉnh táo... Cao hứng, bác vừa mân mê bộ râu quặp vừa ư ử ngâm bài Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác...
Vỗ gươm mà hát, Nghiêng bầu mà hỏi Trời đất mang mang Ai người tri kỷ... Lại đây cùng ta Cạn một hồ trường! Hồ trường, hồ trường Ta biết rót về đâu...
Vừa ngâm đến đó, bỗng nhiên, bác Tám trai giật bắn mình, khi nghe tiếng bác Tám gái cất lên như lụa xé... ngay bên tai.
Nè nè, ông có biết bây giờ là mấy giờ rồi không, mà cứ nằm đó, hết bia với rượu, thơ với thẩn. Thiệt chồng con gì rõ chán mớ đời. "Gươm của ông" thì đã cong queo, lại còn rỉ sét, mà cũng bầy đặt vỗ gươm mà hát mới hỏng. "Bầu của ông" thì cũng khô cạn, chẳng còn một giọt mà cũng bầy đặt ông ổng "rót về đâu, về đâu"... Đây này, ông ngồi dậy tôi cho ông coi cái tin này hay lắm, đọc lên bảo đảm là nghe "trời đất mang mang ai người tri kỷ tri bỉ" lắm ông ơi... Bác Tám trai lồm cồm ngồi dậy, quẳng vội chiếc mền lên đống vỏ bia nằm ngổn ngang ngay dưới chân, rồi nhếch nhếch bộ râu quặp, mỉm cười khôn khéo... Sao Bà bảo tôi ở nhà trông nhà, giặt giũ quần áo rồi cắt cỏ vườn trước vườn sau thật sạch sẽ, đợi Bà đến chiều tối Bà mới về... làm món Bánh Bà Xin Tiền... Thì bảo đi đến chiều, ghé nhà mụ Bảy lấy ít bột khoai sọ với ít nấm hương, măng đông về làm Bánh chay Cà Kim Tiền cho ông với mấy đứa nhỏ ăn... Mà ông sao đầu óc lẩn thẩn thì thôi. Làm gì có bánh nào là Bánh Bà Xin Tiền. Chỉ có Bánh Cà Kim Tiền, ông nghe rõ chưa? Nói bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Ăn thì ăn cả trăm lần, mà tên bánh thì chuyên gọi trật. Xin lỗi Bà. Thì Bánh Cà Kim Tiền... Thiệt bánh gì tên đặt nghe lạ lùng, khó nhớ. Cứ gọi là Bà Xin Tiền có phải dễ nghe, dễ nhớ, đấy tính tượng hình, tượng thanh không nào. Mà Bà bảo cái tin nào đọc lên "nghe trời đất mang mang ai người tri kỷ tri bỉ" thì đọc lên coi? Chả là ở bên Canada, ngay giữa thủ phủ của người Việt tỵ nạn mình, có một trường tiểu học họ mới tổ chức cái ngày đa văn hoá, đa chủng tộc gì đó. Bà nói vậy là tôi biết rồi. Trường học ở những quốc gia đa chủng tộc đa văn hoá như Úc, Mỹ, Canada họ hay tổ chức cái ngày đa văn hoá này lắm. Ngày đó họ thường cho treo cờ đủ các quốc gia, rồi cho học sinh phụ huynh ăn mặc quần áo của dân tộc mình, trình diễn những đặc sản văn hoá của mình, như nhảy múa, hay đem đồ ăn của mình đến cho mọi người cùng thưởng thức đó mà... Ông nói vậy là đúng lắm. Chuyện như vậy thì tôi biết từ tám hoánh nào rồi. Vậy thì có gì đặc biệt mà Bà bảo "trời đất mang mang ai người tri kỷ"... Cái ông này, người ta mới vô đầu câu chuyện, chưa nghe đâu vào đâu, ông đã bảo không có gì đặc biệt. Thế tôi hỏi ông, cái ngày đa văn hoá đó trường học họ treo cờ VC bên cạnh Cờ Vàng của mình, ông nghĩ sao, ông nói tôi coi? Trường đó ở đâu mới được chớ? Nếu ở VN như vậy lạ khác à nghe. Thì tui đã nói với ông rồi đó. Trường đó ở bên Canada, ngay giữa thủ phủ của người Việt tỵ nạn cộng sản mình. Mà trường đó có đông học sinh người Việt tỵ nạn học không? Rất đông. Ở giữa thủ đô của người Việt tỵ nạn thì làm sao không đông con em của người Việt tỵ nạn học? Ông hỏi gì mà ấm ớ. Thì tui phải hỏi cho rõ ràng, hội đủ các dữ kiện thì mới trả lời câu hỏi của Bà. Ông hỏi gì, hỏi tiếp đi, rồi còn đi phơi quần áo, đi cắt cỏ, đi... Thôi thôi tôi xin Bà. Đang nói chuyện chính trị, chuyện cộng đồng vô cùng quan trọng, Bà không quên mấy cái chuyện đi cắt cỏ, đi phơi quần áo tầm thường được hay sao. Rồi, thế tôi hỏi Bà, trường học đó có thầy cô giáo Việt dậy hay không? Dĩ nhiên là có. Nếu vậy thì ngày đa văn hoá, trường đó dĩ nhiên phải treo Cờ Vàng, chớ hà cớ gì họ lại treo cờ CS. Vậy mà họ cứ treo cờ CS thì ông bảo sao? Ông định làm gì họ? Thì nếu tôi có con em học ở đó, tôi sẽ đến gặp hiệu trưởng tôi nói à. Nói cho ra môn ra khoai. Tôi sẽ rủ tất cả các phụ huynh học sinh người Việt có con em học ở đó, cùng kéo đến văn phòng hiệu trưởng để trình bầy ước nguyện chính đáng của mình... Tôi sẽ hỏi hiệu trưởng, ngày đa văn hoá, trường này treo cờ CS để đón ai? Trường tiểu học là thuộc cộng đồng địa phương, chớ đâu có phải thuộc bộ ngoại giao, thuộc chính phủ liên bang, thuộc liên hiệp quốc, mà hiệu trưởng đòi phải treo cờ CS. Bộ hôm nay ngày đa văn hoá, hiệu trưởng treo cờ CS để đón tiếp mấy thằng đại sứ VC hay chủ tịch VC hay sao? Ông nói vậy nghe rất có tình có lý. Nhưng tôi hỏi ông, nếu như họ mượn cớ là ngày đa văn hoá, phải treo cờ tất cả các quốc gia được thế giới công nhận... nên họ treo cờ CS thì ông làm gì? Thế giới công nhận là quyền tự do của thế giới. Trường tiểu học có quyền tự do của trường tiểu học. Bộ cứ thế giới công nhận là trường tiểu học mình phải treo cờ CS hay sao? Nếu vậy, tại sao không treo luôn cờ của Saddam Hussein, cờ của Hitler, cờ của tụi CS Bắc Hàn? Nhưng nếu hiệu trưởng vẫn không nghe ông lý luận? Thì lúc đó tôi sẽ rủ thêm phụ huynh, học sinh, rồi tìm đến BCHCĐ mình để tạo áp lực lên hiệu trưởng. Cứ từ từ tranh đấu là họ sẽ nhượng bộ, cũng giống như trường đại học Texas ở bên Mỹ đó thôi. Bộ Bà không nhớ chuyện đó hay sao? Bà phải hiểu, trường tiểu học thuộc cộng đồng địa phương thì nó phải phục vụ nguyện vọng của người địa phương. Nó không thể mượn cớ thế giới công nhận để treo cái cờ CS trong khi cộng đồng địa phương toàn là học trò con em của người tỵ nạn CS. Nếu mọi giải pháp không kết quả thì mình gửi thỉnh nguyện thư, mình biểu tình, rồi cuối cùng là mình tảy chay, không cho con em học ở đó. Mà Bà phải hiểu, một trường tiểu học địa phương cứ khăng khăng một mực đòi treo cờ CS thì chắc chắn phải có vấn đề... Tại sao ông lại nói vậy? Thì Bà biết rồi đó. Thông thường, các trường tiểu học, trung học, hay đại học ở những quốc gia như Úc, Mỹ, Canada hay tổ chức ngày đa văn hoá. Đến ngày đó, họ cứ sai học sinh vô internet kiếm đủ cờ các quốc gia in ra rồi treo lên. Vì vậy, họ chẳng để ý đó là cờ CS và cũng chẳng biết cờ đó xúc phạm đến cộng đồng mình. Nhưng một khi mình đã đến nói cho họ hiểu thì bao giờ cũng vậy, họ lập tức xin lỗi và vứt cờ CS vào thùng rác. Họ chẳng dại gì làm trái ý phụ huynh, học sinh, vì mình đóng tiền cho chính phủ để chính phủ trả lương cho họ, thì dại gì họ làm trái nguyện vọng của phụ huynh, học sinh. Đằng này, cứ như lời Bà nói, thì cái trường học ở Canada ở giữa thủ đô người Việt tỵ nạn CS, lẽ đương nhiên họ phải biết rõ nguyện vọng của mình. Thêm vào đó, trường lại có giáo viên người Việt, có học sinh người Việt rất đông, thì không khi nào họ lại ngây thơ không biết người Việt mình căm ghét cờ CS. Còn nếu như họ đã biết, mình đã giải thích cho họ, mà họ vẫn cứ khăng khăng một mực chấp nhận chọc giận mình để họ treo cờ CS thì Bà phải hiểu họ là ai... Tôi thấy ông dạo này càng ngày càng thông minh, giỏi giang, nhận xét khôn ngoan, đâu vào đấy. Cảm ơn Bà có lời khen. Nhưng tôi nói đang có hứng, nên lời khen của Bà không có kí lô nào đâu. Tốt nhất Bà im lặng lắng nghe tôi phân tích tiếp mà học hỏi cho sáng mắt sáng lòng. Bà phải hiểu, chính Bà đã nói lúc nẫy, trường học đó đã treo cả Cờ Vàng bên cạnh Cờ Đỏ. Đây là điều rất kỳ lạ, chứng tỏ hiệu trưởng của trường đó biết rất rõ nguyện vọng Cờ Vàng của mình, nhưng họ đã đóng vai trò một tên lính tiên phong cho chiến dịch treo Cờ Vàng bên cạnh Cờ Đỏ CS. Họ treo Cờ Đỏ mà không hề đón tiếp một nhân vật CS nào thì họ treo làm gì? Nếu bảo treo Cờ Đỏ vì được liên hiệp quốc công nhận, thì tại sao họ lại treo Cờ Vàng là cờ hiện không được liên hiệp quốc công nhận? Vì vậy, việc họ treo Cờ Vàng bên cạnh Cờ Đỏ là chứng tỏ họ biết rất rõ thái độ của cộng đồng người Việt mình, nhưng họ muốn làm đẹp lòng CS, treo Cờ Đỏ cạnh Cờ Vàng, và họ đã có sự chuẩn bị để đối phó. Trong trường hợp đó, nếu khi mình đòi họ bỏ cờ CS, họ từ chối, điều đó vô hình chung họ đã "lậy ông tôi ở bụi này". Tôi bảo đảm với Bà, trong trường hợp đó, hiệu trưởng của trường đã ăn phải bả của CS, hoặc có tên VC nằm vùng, khoác áo giáo viên đang dậy trong trường đó, bầy mưu tính kế cho hiệu trưởng. Vậy tôi hỏi ông, nếu ông được trường đó mời đến đóng góp tiết mục văn nghệ trong ngày đa văn hoá, mà thấy họ treo cờ CS bên cạnh Cờ Vàng, ông sẽ đối phó bằng cách nào? Tưởng gì, chứ chuyện đó thì quá dễ. Nếu tôi có con học ở đó, thì tôi còn phải đấu tranh với hiệu trưởng một cách mềm mỏng, từ từ. Chớ tôi được mời đến để trình diễn văn nghệ, thì tôi thẳng thắn nói với hiệu trưởng, dẹp ngay lá cờ CS, thì tôi trình diễn. Còn để lá cờ CS đó thì tôi bye bye ngay lập tức. Mà tại sao Bà lại hỏi tôi câu hỏi đó mới được chớ? Chả là ở cái trường học Canada đó, trong ngày đa văn hoá, họ có mời một cô cũng người Việt tỵ nạn cộng sản. Cô này dắt mấy chục em bé đến trình diễn các vũ điệu Việt Nam. Khi thấy cờ CS treo bên cạnh Cờ Vàng như vậy, cô phản đối, nhưng nhà trường không chịu. Sau đó, cô đòi phải để Cờ Vàng ra phía trước, họ cũng không chịu luôn. Kết quả là cô phản đối, dắt các em về, không trình diễn? Ông đoán trật lất. Cô ta không hề dắt các em về! Cô đồng ý để các em trình diễn? Đúng vậy. Thiệt đúng là con lân thì thích tiếng trống. Nghe trống là nhảy, chẳng cần biết người đánh trống là ai... Cô để các em trình diễn, trong khi trình diễn mỗi em cầm một lá Cờ Vàng. Sau khi trình diễn xong, cô cầm một lá Cờ Vàng nói cho mọi người hiểu ý nghĩa của Cờ Vàng, lý do tại sao cô và cộng đồng người Việt lại có mặt tại Canada, rồi cuối cùng, cô trao tặng Cờ Vàng cho hiệu trưởng, và hứa hẹn trong tương lai sẽ tiếp tục đến trình diễn... Cô làm vậy, thoạt nghe tưởng là hay, nhưng nghĩ kỹ mới thấy làm vậy là chui vào bẫy của tụi VC rồi còn gì. Tụi CS chúng hiểu ở hải ngoại, chúng không thể nào áp đặt việc treo Cờ Đỏ. Vì vậy, trước mắt, chúng tạm thời chấp nhận cho Cờ Đỏ treo cạnh Cờ Vàng. Sau khi đánh lừa cộng đồng mình để đạt được điều này, chúng sẽ leo thang đi bước kế tiếp là loại bỏ Cờ Vàng. Cũng vì theo đuổi âm mưu này nên ở hải ngoại trong mấy năm gần đây có những cá nhân, tổ chức thân cộng sản, giả vờ tru tréo méo giật, hô hào "treo Cờ Đỏ để vinh danh Cờ Vàng", mà thực chất bên trong là thực hiện chiến dịch treo cả Cờ Đỏ lẫn Cờ Vàng tại hải ngoại... Ông nói vậy có nghĩa là cô nàng này vô tình trở thành người lính đi tiên phuông trong việc chấp nhận cho Cờ Đỏ CS treo bên cạnh Cờ Vàng của mình? Đúng như vậy. Ở Mỹ CS thất bại trong âm mưu này. Ở Úc CS cũng thất bại. Còn ở Canada, nếu tin bà vừa nói là đúng sự thật thì cô nàng này đã chấp nhận sự hiện hữu của Cờ Đỏ bên cạnh Cờ Vàng. Và điều này sẽ trở thành một tiền lệ vô cùng nguy hiểm cho cộng đồng người Việt tại Canada. Không sớm thì muộn, tụi VC nằm vùng, sẽ khai thác chiến thắng này để biến tiền lệ đó trở thành một chiến dịch, mà tụi VC chúng gọi là thổi bùng một làn sóng "đại trà Cờ Đỏ tại hải ngoại". Ông nói thật chí lí. Chỉ có điều đáng thương cho các em bé, trong tâm hồn thơ ngây của các em, các em đâu có thể ngờ được, các em đem lời ca tiếng hát, cùng nghệ thuật khiêu vũ của mình trình diễn bên cạnh là Cờ Máu của CS. Có phải không ông? Bà nói rất đúng. Chính người lớn đang làm vẩn đục, nếu không nói là vô tình góp phần "nhuộm đỏ" tâm hồn thơ ngây của các em. Cha mẹ của các em đã liều chết, vượt thoát CS, chạn trốn lá Cờ Máu. Không ngờ ở giữa vùng trời tự do, con em của họ lại đem lời ca tiếng hát, điệu vũ phục vụ bên cạnh lá Cờ Máu của CS. Cảm ơn ông đã nói những điều tâm huyết, rất tâm đắc, tri kỷ với tôi. Thôi bây giờ, ông nằm đó đi, để tôi lấy ít đồ nhắm, lấy bánh dầy giò, lấy con cá ngộ chiên, cộng thêm thùng bia cho ông nhậu. Còn mọi chuyện phơi quần áo, cắt cỏ, cho chó ăn, rửa ráy chén đũ.... đã có tôi lo...
Gia Đình Bác Tám bàn về Ngô Chí Thiềng
Chiều chủ nhật, trong không khí lạnh lẽo của mùa đông, ai cũng làm biếng ra đường, cả nhà bác Tám tụ họp ăn uống bàn chuyện trên trời, dưới đất. Nói tới, nói lui rồi cũng trở về chuyện chung của cộng đồng người Việt hải ngoại. Câu chuyện được đưa ra cũng hấp dẫn là những trò xảo quyệt của Ngô Chí Thiềng trong việc đánh lạc hướng đấu tranh chống CS của một số cuộc biểu tình chống Việt Cộng bên Mỹ. Mở đầu câu chuyện này, bác Tám gái lên tiếng... - Nè ông, tuần này tui có đọc bài Muốn Đấu Tranh Cần Dứt Khoát của ông Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng. Đọc xong mới thấy ớn cho Cộng Đồng mình ở bên Mỹ quá xá. Thiệt đúng là kẻ thù ngồi ngay đằng sau mình, làm sao biết mà đề phòng? - Ớn gì mà ớn, chuyện bên Mỹ xa lắc xa lơ, mắc mớ chi tới bà mà bà ớn? - Cái ông này, ăn nói hay nhỉ. Tôi thì ăn thua gì, ý tôi nói là cộng đồng mình bên đó, ông nghe rõ chưa? - Mà có gì để cộng đồng mình phải ớn mới được chứ? - Thì cái vụ mấy con tu hú như Ngô Chí Thiềng đó, chớ còn gì nữa. - Ê! bà, ăn nói đàng hoàng nghe, người ta nghe được là phiền lòng lắm đa. - Phiền gì mà phiền, bộ ông ham dọa tui đó hả, cái này do ông Nguyễn Phương Hùng nói chớ đâu phải tui. Có ngon qua bển nói chuyện với ông Hùng đi. Đừng chơi trò dọa nạt đàn bà nghe, tui không sợ đâu. Tui rất ghét cái trò hăm doạ, ở đây có pháp luật mà. Đâu phải chế độ VC đâu mà hăm dọa, khủng bố. Thiệt tình.... - Bà nói tầm bậy gì đó, tui hăm gì bà, mà cũng đâu có ai hăm bà đâu... Nói gì vô duyên vậy trời. Thiệt phúc tổ lấy được ông chồng hiền lành, rồi cứ thế lấn tới, đè đầu đè cổ chồng. Chẳng giữ thể diện chồng chút nào. - Ừa, già khú đế rồi làm gì còn duyên mà nói, thiệt lảng nhách, đâu có ai hăm tui, nhưng tui nói phòng hờ vậy thôi ông ơi, phòng bịnh hơn chữ bịnh mà. - Thiệt tình, bà vô lý quá đi. Nhưng thôi, bà nói cho tui nghe coi ông Hùng đó nói cái gì đi, tui đang muốn nghe nè. - Ông Hùng kể chuyện cái vụ ông Ngô chí Thiềng gì đó làm Chủ Tịch CĐ mà lại chuyên môn đi chôm credit về khoe với Việt Tân. Thì không phải chim tu hú là gì. - Ừa đúng rồi, ông Thiềng này cũng đâu có tốt lành gì đâu. Nghe nói đã ổng đã theo phái đoàn gì đó về Việt Nam đó mà. - Thì trong bài ông Hùng có nói rõ rồi mà. Ông Thiềng về Việt Nam trong phái đoàn Bs Quỳnh Kiều. - Thì ổng về Việt Nam đâu có sao, thiếu gì người về, đâu có gì mà làm lớn chuyện. - Cả vạn người về đâu có sao là vì họ không phải là người trong tổ chức đấu tranh, không lãnh đạo cộng đồng. Còn nếu ông mà là người lãnh đạo cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể hay làm báo chí, đài phát thanh gì thử coi. Tụi VC nó không làm khó dễ, hay mời mọc hợp tác thì tôi cứ đi đầu xuống đất. Vì vậy, nếu ông là người của đảng Mặt Trận, xưa nay hô hào lật đổ CS, nay bỗng dưng về VN khơi khơi, tụi VC nó không làm gì, là phải có vấn đề. Không tung hứng, tiếp cận để mang tiền của về cho VC nó đào mương, khoét giếng, thì cũng phải là cái trò thả con săn sắt bắt con cá rô đó nghe ông. Với những người đó là ông phải thận trọng. Hơn nữa, cái lối hành xử của ông Thiềng trong vụ biểu tình vừa rồi mới làm cho người ta phải thắc mắc, chứ bình thường ai thèm nói làm chi. - Cái lối hành xử của Ngô Chí Thiềng làm sao? - Thì bầy đặt mang cảnh sát liên bang FBI Mỹ ra hù đồng hương để đồng hương không được biểu tình gần chỗ thằng VC Nguyễn Minh Triết đến dự tiệc chứ còn gì nữa. - Trời ơi, chủ tịch CĐ Ngô Chí Thiềng gì kỳ vậy? Mà ổng cản đường đánh lạc hướng cộng đồng ra sao, phải nói rõ ràng tui nghe chớ. - Thực ra ông Thiềng không trực tiếp mà gián tiếp đưa Trần Trung Dũng vào Ban tổ chức, tung tin thất thiệt đánh lạc hướng đồng hương thôi. - Vậy ông cái ông Dũng này là ai mà có thể đánh lạc hướng được đồng hương mình vậy. - Thì ổng là Xứ Bộ Trưởng của đảng VT tại địa phương đó mà. Cô Ba lúc đó liền lên tiếng... - Theo con thấy, vai trò xứ bộ trưởng của VT cũng chẳng thể đánh lạc hướng được cộng đồng, mà ông Dũng được đưa vào Ban Tổ Chức trong giờ phút cuối và nắm một vai trò khá quan trọng trong cuộc biểu tình. - Trời giờ phút chót mới nhẩy vô mà làm sao nắm vai trò quan trọng được. Không lẽ ông Thiềng cho làm trưởng ban tổ chức. - Ba nói vậy không đúng, nếu là vai trò trưởng ban cũng đâu thể làm cái trò đó được. Người ta đâu có dại, họ chỉ cần giúp một tay là đủ rồi... - Vậy ông Dũng này giúp một tay kiểu nào vậy con? - Trong cuộc biểu tình chống VC Triết vừa qua, ông Dũng được đề cử giữ vai trò liên với Cảnh Sát trong việc điều nghiên và xác định vị trí biểu tình. Đây là vai trò quan trọng, ba thấy không? - Hẳn nhiên vai trò này rất quan trọng. Với cảnh sát, ổng thay mặt Cộng Đồng, với CĐ, ổng thay mặt cảnh sát, ổng nói gì ai mà biết. Cái này nguy hiểm à nghe. - Đúng rồi, vai trò này có thể tự động vẽ rồng thêm cánh, vẽ rắn thêm chân mà CĐ cũng như cảnh sát không ai biết gì hết. - Đúng đó con, theo ông Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng viết thì ông Dũng đã bịp Ban tổ chức là Cảnh Sát chỉ cho phép cộng đồng mình biểu tình cách xa nơi VC Triết ăn tiệc tới 1 dặm. - Trời ơi, biểu tình mà cách xa vậy thì biểu tình cái giống gì được.... Một dặm là hơn một cây số rưỡi chí ít oi gì. Thiệt hết cỡ nói, như vậy thay vì chống cộng lại chống lưng cho bọn nó rồi. - Cái trơ trẽn nhất là sau khi phát giác là phía cảnh sát không hề nói gì về chuyện này, thì ông Dũng vẫn tỉnh khô như không có chuyện gì xẩy ra, mới lạ chứ. - Hà hà, thì ra, tụi nó bề ngoài giả vờ tích cực tham dự biểu tình, xung phong vô ban nay ban nọ, rồi kiếm cách dùng cảnh sát hù doạ, cho cộng đồng mình muốn biểu tình, thì phải biểu tình thật xa tụi VC. - Mà cái mánh đó xem ra ăn tiền đó ông. Vì vậy, cộng đồng mình phải cảnh giác. Nếu có ai nói là cảnh sát bảo muốn biểu tình phải cách xa tụi VC một dặm, thì cộng đồng mình phải hỏi cho tới nơi tới chống. Cảnh sát nào nói câu đó? Tên nó là gì? Số điện thoại của nói là số mấy. Rồi mình phải gọi điện thoại hỏi cho tới nơi tới chốn. Chớ không có chuyện cứ nghe nói là tin răm rắp đâu à nghe. - Ừa há, bà nói có lý đó. Trong đấu tranh mình phải thận trọng vô cùng. Nhất là bây giờ, tụi tư bản, chính giới ngoại quốc đang tung hứng với tụi CS, dùng tiền bạc, công danh, rồi con đường hoạn lộ trong chính phủ, công ty của tụi bản xứ làm miếng mối dụ khỉ mấy anh chàng khoa bảng người Việt mình, là chúng dễ quên căn cước tỵ nạn, sẵn sàng bán rẻ danh dự để chạy theo tụi VC lắm đó. - Ba má nói gì thì nói, con và đám bạn bè chúng con không mấy quan tâm. Tụi con đang lo sợ vụ biểu tình APEC tại Sydney sắp tới mới quan trọng. Không khéo mấy ổng lại chơi trò tung hoả mù lạc hướng kiểu như bên Mỹ, cảnh sát không cho chỗ này, không đồng ý chỗ kia, để bà con mình phải đứng biểu tình cách xa mục tiêu chừng vài cây số không chừng. - Ba không nghĩ họ làm vậy nữõa đâu, lộ liễu qúa rồi. Hơn nữa, sau cái vụ Ngô Chí Thiềng bên Mỹ, chắc chắn Ban chấp hành CĐ mình và Ban tổ chức biểu tình sẽ cẩn trọng hơn, sáng suốt hơn. Mọi việc đều phải nắm chính xác, và làm việc có tập thể, không thể khoán trắng cho một người nào được... Nếu người Úc họ biểu tình chống APEC ở gần mà mình ở xa thì phải hỏi cho đến nơi đến chốn. - Tôi cũng nghĩ như ông, thời buổi tiến bộ mà, với danh nghĩa một cộng đồng tị nạn CS, chỉ cần nhắc cái phone lên là rõ ràng hết. Hơi đâu mà ông lo, bộ mấy vị trong Ban chấp hành CĐ đã sáng suốt và khéo léo đánh bao nhiêu trận chiến thắng oanh liệt, không biết chuyện gì đã xẩy ra hay sao. Họ còn biết nhiều hơn ông đó. Đừng bày đặt tài lanh nghe ông. Ông cứ coi từ VTV-4, tụi nó mất bao nhiêu triệu đô la, thu phục bao nhiêu tên nằm vùng, mà rồi cũng thua trắng đó thôi. Gần đây nhất là vụ Trịnh Hội Kỳ Duyên, cộng đồng mình cũng đánh rất đẹp. Chẳng những chúng thua đậm, mà ngay cả mấy tên nằm vùng của chúng cũng bị lộ diện, bị bà con vặt cho trụi cả lông.... Ông không thấy đó sao. - Sao tôi không thấy. Bộ chỉ mình bà thấy thôi sao. Mà chuyện này bà có nói gì thì cũng từ từ thôi chứ tài lanh cái giống gì được. Mình là loại bình dân. Còn người ta toàn là khoa bảng ra làm việc cộng đồng là rất quý, và có nhãn quan, tầm nhìn xa trông rộng. Bà đừng có bầy đặt lấy tuổi tác cao ra mà đòi dậy khôn là không được đâu nghe. Thiên hạ không phải ai cũng mềm mũi như tôi để mặc cho bà bóp đâu à nghe... - Theo con biết, trên đời này, không ai dạy khôn được ai đâu ba má, quan trọng là cái tâm của mình có trong sáng hay không thôi. Những chuyện này đã từng xẩy ra nhiều lần ở một số nơi. - Ôi! cái việc thiên hạ sự bên Mỹ xẩy ra là chuyện thường, không phải ở đâu cũng êm ả như cái xứ Kangaroo này đâu. - À nè, ở đoạn cuối bài viết, ông Nguyễn Phương Hùng có nói về lý do hai ông Ngô Chí Thiềng và Trần Trung Dũng đưa tin bịp là vì họ không muốn cho ai biết đàn em của họ là Nguyễn Duy Linh có mặt trong bữa tiệc họp mặt với Nguyễn Minh Triết tại Cali thôi. - Đúng đó má, ông Hùng còn cho biết Nguyễn Duy Linh là tên đã từng qùy lạy và xin xỏ tại tòa đại sứ VC mà. Nay lại nằm trong nhóm xin tân trang Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà, thì đâu còn gì nghi ngờ mà bàn cãi nữa. - Ừa, ba cũng thấy vậy, đây không phải là những câu chuyện ngẫu nhiên, vô tình, mà có thể cả một chiến dịch. - Dạ, bây giờ nhiều chiến dịch lắm, còn có cả chiến dịch bôi nhọ các vị tướng VNCH nữa đó ba. - Thực ra, mục đích của CS là tạo ra những vấn đề nhậy cảm, để nhiễu loạn nhân tâm, đánh lạc hướng và làm giảm thiểu tối đa khí thế đấu tranh hiện nay. - Thì đó, chiến dịch mà, chỉ mong CĐ mình cảnh giác hơn để tránh được nhưng chuyện không hay thôi. - Ừa, thì chỉ vậy thôi, chớ mình là dân, biết làm sao hơn bây giờ.....Thôi, bỏ qua mấy cái chuyện đó đi, mọi người lên nhà cho tui và con Tư dọn dẹp.... - Ok, giải tán nghe, tui đi chơi chút đó. Nói xong mọi người tan hàng, ông Tám ra lấy xe đi chơi, cậu Năm chui vô buồng với cái Computer, cô Tư và bà Tám lo thu dọn chiến trường và câu chuyện coi như chấm dứt ở đây. (Còn tiếp...) |
|
posted by
Lien Mang Viet San @
1:01 AM |
|
|
|