|
Gia Đình Bác Tám với Phạm Hoàng Tùng
Bài Viết
Đăng Nhập vào: Thursday, August 9, 2007
|
|
< Trở Lại Trang Đầu |
Tư Hột Dzịt
Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.
Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.
Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.
Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.
Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.
Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.
Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.
--------------------------------------------------------------------------------
Gia Đình Bác Tám với Phạm Hoàng Tùng
Sydney một buổi chiểu nắng ấm, ba mẹ con bác Tám đang bàn chuyện thời sự ồn ào vui vẻ, bỗng nhiên ông Tám bước vào nhà, trông bộ mặt có vẻ bực tức điều gì. Vừa ngồi xuống ghế, ông đã cất tiếng hỏi.... - Nè bà, bà đã đọc bài phỏng vấn kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng về bộ sách "Hành Trình Người Đi Cứu Nước" chưa vậy bà? - Ủa! phỏng vấn ở đâu, tui đâu biết? - Trời, thiệt tình... Trên đài, trên internet, rồi cả trên báo Saigon Times chứ đâu, tui vừa đọc xong nè, báo mới ra lò đó. Còn nóng hổi đây nè. - Ông này thiệt tình... Báo mới ra làm sao tui có mà đọc, ông mua báo đã đem về nhà đâu, mà hỏi tui, sao bữa nay ông bị lẩm cẩm vậy. Thiệt tình...... Đã bảo ông bao nhiêu lần, hễ mua được tờ báo Việt ngữ nào là phải đem ngay về nhà cho vợ đọc xong, rồi ông có đọc gì mới được đọc. - Ừa há, tui quên, tui là người đặc trách canh mua báo đem về cho bà đọc trước đã hỉ. Bà đọc xong tôi mới được quyền coi, được quyền nói, hỉ. Só rí bà nghe. Hôm nay tui quên. Thiệt mua báo chưa đem về nhà làm sao bà đọc được hỉ. Nhưng mà thôi dẹp cái chuyện quên của tôi qua bên, trở lại cái chuyện bài phỏng vấn, thiệt đọc xong là tui tức cái bài phỏng vấn này quá. Tức anh ách như bị bò đá vậy đó bà. - Cái gì mà tức vậy, bộ tờ báo Sàigòn Times bị uống lộn thuốc rồi viết bậy viết bạ rồi sao? - Đâu có, tức là tức cha nội Phạm Hoàng Tùng này tào lao quá thôi. - Cái gì mà tào lao, mà cha nội Phạm Hoàng Tùng nào mới được? Ủa có phải chả viết cuốn sách Hành Trình Người Đi Cứu Nước đó có phải không? Tưởng gì chứ bộ sách đó tôi cũng đọc rồi, tôi đâu có lạ gì. Sách vở gì viết đọc mà thấy gớm quá. Toàn những chuyện không thể tưởng tượng được, giống hệt như luận điệu mấy thằng chánh án VC chụp mũ vu khống kháng chiến quân khi chúng đem kháng chiến quân ra xử tại toà án Sàigòn cách đây hai chục năm. Toàn là những chuyện vô lý, dựng đứng không à. Vậy mà bảo là hồi ký kháng chiến, bí mật kháng chiến Hoàng Cơ Minh. Bộ cái ông Phạm Hoàng Tùng không biết phân biệt thế nào là viết hồi ký hay sao? Viết hồi ký là phải viết những sự thật, chính mắt mình thấy, chính tai mình nghe thấy. Mà nghe thấy là nghe cái sự việc nó xảy ra chớ không phải nghe hơi nồi chõ, nghe người khác kể lại theo cái lối tam sao thất bản, chứ tác đánh chữ tộ đâu nghe. - Chu choa, chu choa! Nghe cứ như là nghe nữ giáo sư Gia Long đang đứng trên bục giảng giảng văn chương vậy. Thưa bà, bà nói vậy đã đủ chưa. Nếu đủ rồi thì mời bà cứ đọc hết bài phỏng vấn đăng trên tờ Sàigòn Times này là biết liền à. Tới lúc này cô Tư và cậu Năm hiểu ra ông Tám nói chuyện gì. Cô Tư liền vội lên tiếng... - Ba má nói vậy thì tụi con nhớ ra rồi. Cái buổi phỏng vấn ông Phạm Hoàng Tùng tụi con có nghe trên Paltalk cả mấy tuần nay rồi đó ba. Hôm đó chúng con nghe chúng con thấy có nhiều vấn đề đã được bạch hoá. Con chỉ ngạc nhiên là sao ông Phạm Hoàng Tùng là một nhà văn, viết sách thì một điều đòi dân chủ, hai điều đòi dân chủ, mà sao ông dễ nóng giận, bất mãn, dị ứng, chụp mũ tùm lum. Vậy mà người hỏi vẫn không nhẹ nhàng lịch sự... - Hìhìhì... Chị Tư ơi, nếu hỏi không nhẹ nhàng lịch sự làm sao có thể khai thác được vấn đề. Hôm đó, em thấy ông Tùng mất bình tĩnh quá, không trả lời trực tiếp vào câu hỏi, mà chỉ muốn đôi co để khoả lấp thôi. - Đã vậy ông ta lại còn chụp mũ lung tung, phi lý nữa chứ, mắc cười thiệt... - Ủa! vậy hai đứa bay trực tiếp nghe phỏng vấn trên Paltalk hả, sao không kêu ba nghe với... Thiệt tình mấy đứa này... - Trời, bữa đó ba đâu có nhà, ba đi nhậu bên bác Tư mà.... Còn má cũng đi qua bên Dì Sáu chơi, nên tụi con biết đâu mà kêu. - Nhưng mà tại sao má không thấy hai đứa bay nói gì hết trơn vậy? - Dạ con thấy chuyện này cũng không có gì đặc biệt, bà con mình biết hết rồi, chỉ là chính miệng tác giả PHT nói ra để xét đoán kỹ hơn thôi. Hơn nữa, lúc rày công chuyện lu bu nhiều quá nên con cũng quên mất tiêu. Nhưng theo ba thấy thì có gì đặc biệt không ba? - Có chớ sao không, cái đặc biệt là qua bài phỏng vấn tao thấy PHT đã xác nhận những sự kiện trong quyển sách có nhiều chuyện chính mắt y khôing thấy, mà là nghe người khác kể lại. Không những thế y còn nói là y sưu tầm tài liệu trên Internet để viết nữa chứ. Thiệt viết lấy tài liệu chỗ này chỗ nọ như vậy thì phải gọi là biên khảo chớ đâu phải viết hồi ký. - Con nó nói đúng đó ông. Viết hồi ký là mình nhớ lại những mình đã trải qua rồi viết ra trên giấy, chớ đâu có lên internet mà tìm kiếm bao giờ. Tìm kiếm trong thư viện, trên internet, rồi hỏi người này, người nọ để lấy chất liệu, kiến thức mà viết thì phải nói viết biên khảo. - Thì vậy, bậy bạ hết sức, cũng may qua buổi phỏng vấn, sự thật mới được phanh phui. Chứ chỉ đọc cuốn hồi ký thì tôi cứ đinh ninh là ông Phạm Hoàng Tùng phải là quan to lắm, làm bự lắm trong Mặt Trận nên mới viết được những chuyện động trời, chỉ có trung ưng người ta biết mà thôi. - Trời, ba không nghe phỏng vấân mới vui, PHT lúng túng rồi chụp mũ giống như Nguyễn Xuân Hiển hay Phan Van Khải vậy đó ba. Nghe mắc cười bể bụng luôn. Mà ông này ăn nói lụp chụp lắm, có lắm lúc chẳng đâu ra đâu hết. Người ta hỏi một đường, ổng trả lời một nẻo. Người như vậy thiệt không hiểu làm sao mà có thể viết được bộ sách tình tiết éo le, ghê gớm như vậy? Thật là khó hiểu. - Nè chị Tư, chị còn nhớ khúc ổng dạy người ta cách phỏng vấn không? - Trời! Còn dạy nhà báo phỏng vấn nữõa hả? Hay vậy. Mà dạy làm sao, nói má nghe đi. - Dạ, ổng nói người hỏi không được hỏi "xách mé", không nên khai thác điểm xấu mà ổng gọi là "tiêu cực", phải hỏi những điểm tốt trong cuốn sách, mà ổng gọi là tích cực đó Má. - Thiệt tình, cha nội này dùng chữ cũng tào lao nữa, vậy mà viết cái giống gì, ba đọc nguyên bài phỏng vấn thì thấy người ta có hỏi gì là xách mé đau... xách mé theo đúng nghĩa tức là nói trỏng, không biết ngôi thứ, tôn tri. Nhưng ba thấy bài phỏng vấn đăng trên báo, mỗi câu hỏi đều có thưa gởi rõ ràng mà. - Nè ông, PHT này dùng từ ngữ giống VC quá, xấu thì nói xấu, tiêu cựïc, tích cực là cái gì cũng không biết, ăn nói bừa bãi thiệt. - Đúng đó ba, tiêu cực là sự làm việc mang tính hình thức có lệ, còn tích cực là sự làm việc có trách nhiệm đến nơi đến chốn, chứ đâu phải tốt và xấu. - Phải rồi chị Tư, tụi VC nó dùng chữ kiểu này để khoả lấp tội ác mà thôi. Tham nhũng , cướp bóc, khủng bố chúng nó gọi là hiện tượng tiêu cực. Đảng và nhà nước nói dóc thì cho là tích cực. Thiệt hết ý..... - Theo con, cuộc phỏng vấn đó có gì là sai đâu... - Thì vậy, PHT không hiểu tí gì về phỏng vấn. Phỏng vấn bao giờ cũng có nhiều loại. Có loại phỏng vấn chỉ để người được phỏng vấn trình bầy. Có loại thì phải hỏi sao cho sắc bén để phát hiện ra những bí mật mà người được phỏng vấn đang cố gắng che giấu. Phỏng vấn đi tìm sự thật, là phỏng vấn điều tra, chớ đâu phải phỏng vấn theo kiểu tung hứng để quảng cáo đâu. - Nè bà, theo tôi nghĩ, chắc tại SGT đặt câu hỏi làm lộ tẩy y, nên y nổi cáu chứ gì. - Chắc vậy, thứ nhất, cuộc phỏng vấn đã cho thấy bộ sách không đầy đủ yếu tố của một hồi ký, những dữ kiện trong nội dung thiếu mức độ khả tín vì người viết không hề mắt thấy, tai nghe. - Con còn thấy được ổng rất lúng túng, khiến người ta có thể nghi ngờ ổng không viết bộ sách này. Vì nếu ổng viết thì chắc chắn không có gì là lúng túng, mà phải nổi cáu. - Đúng đó chị Tư, thực ra những câu hỏi của SGT, không có gì khó trả lời hết, nếu em là ổng, không phải là tác giả cũng có thể trả lời chung chung được mà. - Ba thấy trình độ PHT quá yếu, làm sao viết được hai quyển sách dầy cộm như vậy nhỉ? Chính ông PHT cũng thừa nhận ông chỉ là một kháng chiến quân cấp thấp, giữ nhiệm vụ không quan trọng. Vậy mà khi viết hồi ký thì ông phanh phui đủ chuyện bí mật từ trung ương của Mặt Trận cho đến những việc tối mật chỉ có vài vị lãnh đạo biết ông cũng viết ra vanh vách, thế mới lạ lùng. - Một chuyện mắc cười nữa là ai cũng biết VT có hai phe mà giờ đây như nước với lửûa. Trong khi đó PHT kết tội SGT thiên vị tâng bốc ông Trần Xuân Ninh, mà lại chụp mũ là đảng viên VT, đại diện ông Nguyễn Kim để đặt câu hỏi thì hết ý. - Thì vậy, giận quá mất khôn, không thấy được điều mâu thuẫn đó đâu. - Thực sự tui không hiểu tại sao ông PHT lại nổi nóng vô lý như vậy. - Theo con nghĩ, chắc PHT nghe câu nói của ông Nguyễn Kim cho PHT là một Kháng chiến quân cấp thấp đó. - Thấp thì thấp đâu có sao.... chính PHT cũng xác nhận điều đó đúng mà. - Con lại nghĩ khác, có lẽ tại nhiều người cho rằng nếu tác giả là nhân viên cấp thấp thì làm sao biết rõ những chuyện cấp cao như chính sách, đường lối, chủ trương... Vì vậy, tác giả viết ra chỉ là do phỏng đoán, nghe hơi nồi chõ, hay sưu tầm từ người khác. Do đó, để bảo vệ mức độ khả tín của quyển sách khi nội dung cuốn sách đề cập đến những chuyện bí mật lớn lao của MT thì tác giả phải xứng đáng trong cương vị cao cấp mới có thể biết rõ mà viết ra chính xác được. - Thì vậy, mình dám viết sách, thì phải dám chấp nhật sự nghi ngờ của độc giả, có gì đâu mà tức giận... Ngoại trừ có sự khuất lấp.... - Thôi đi, tui thấy đại khái vậy đủ rồi, bàn hoài cũng thế thôi.... Tui đi ra chợ chút. Tư chở má đi nghe. -Dạ. - Tui cũng đi lên chỗ anh Tư xóm củi đánh cờ chút nghe. Năm ở nhà coi nhà nghe con..... Nói rồi ai nấy đứng dậy lo công việc riêng, câu Năm lại tiếp tục chui vào phòng tâm sự với chiếc Computer....... |
|
posted by
Lien Mang Viet San @
3:27 AM |
|
|
|