Liên Mạng Việt San

[ Trang Liên Mạng Việt San]

[ Thời Sự VN ]

[ Bình Luận ]

[ Văn Học và Lịch Sử­]

[ Vườn Thơ ]

[ Radio/TV Online ]

Bài Đã Đăng

Trang Bài Cũ

Mục Thư Cũ

Chinh t hức thành lập ngày28/12/2005 Copy Right by Nhất Thanh

Mọi bài vỡ xin đóng góp và gửi vể Liên Mạng Việt San lienmang_vietsan@yahoo.com 

 

GIA ĐÌNH BÁC TÁM VÀ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA

Bài Viết Đăng Nhập vào: Tuesday, July 17, 2007

< Trở Lại Trang Đầu

Tư Hột Vzịt

Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.
Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.
Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.
Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.
Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.
Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.
Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.


GIA ĐÌNH BÁC TÁM VÀ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA

Mấy hôm nay ông Tám cảm thấy trong người thật là thoải mái vì bộ râu quặp của ông, ít ra là trong tạm thời, đã biến mất trên khuôn mặt mà hầu hết mọi người đều cho là đẹp lão của ông. Đặc biệt là anh Tư xóm củi cùng mấy ông bạn già thấy bộ râu mép của ông Tám vừa lún phún mọc ra là cứ sợ rằng bà Tám sẽ bắt ông Tám để quặp lại như cũ, thì cái màn đàn đúm thường xuyên cả tuần nay sẽ tiêu tan thành mây khói. Chính vì những lo ngại này mà mấy ông cứ khen đáo, khen để rằng cạo bộ râu đi trông mặt ổng sáng sủa hẵn ra. Nhưng nghe thì nghe vậy thôi chứ ông Tám đâu có dám cạo, vì việc cạo bỏ bộ râu quặp của ông đang bị bà Tám lưu ý và ông biết được rằng những ngày sắp tới, việc này sẽ được bà Tám hạch hỏi đến nơi đến chốn.
Thực ra, anh Tư xóm củi cũng như mấy ông bạn già của ông Tám hoàn toàn không hiểu được nổi khổ tâm của ổng là không phải vì ông Tám cạo bỏ bộ râu quặp mà ông ta có thể đổi được tính tình trong một sớm một chiều như vậy. Trong tuần qua hầu như ngày nào ông ta cũng đến nhà anh Tư xóm củi để đàn đúm với đám bạn già của ổng, việc này đã làm cho các ông bạn già cứ nghĩ rằng ông Tám cạo xong bộ râu quặp là có thể thay đổi được thế trận. Chỉ có ông Tám là biết rõ được chuyện này. Ông được ta bà như vậy là nhờ việc trễ chuyến bay đi Mã Lai của cô Tư nên bà Tám dường như đã bỏ hết thì giờ rãnh rỗi của bả để tâm sự với cô con gái tài hoa này.
Tuy vậy, ông Tám cứ nghĩ rằng tới đâu lo tới đó, nên khi gặp anh Tư xóm củi cũng như đám bạn già là ông Tám tỉnh bơ, mặt ngoài làm bộ tươi tỉnh ra vẻ như ta đây đã làm được một cuộc cách mạng vĩ đại cho chính bản thân mình, nhưng thực ra ông đang rầu thúi ruột. Lòng ông rối như tơ vò, vì cứ phập phồng lo sợ không biết khi cô Tư rời Úc đi Mã Lai thì bà Tám sẽ hạch hỏi ông ta như thế nào về việc cạo bỏ bộ râu quặp đây. Ông Tám lo lắng và cứ mãi nghĩ bâng quơ về những chuyện đó mà lái xe về đến nhà hồi nào không hay. Đậu xe xong đâu vào đấy, ông Tám uể oãi bước vào nhà, vừa mở cửa thì nghe tiếng cô Tư...
- Sao hôm nay ba dìa sớm dzậy?
- Thì cũng sắp đến giờ cơm chiều rồi, hơn nữa hôm qua tao nghe má mày nói là mày đã book được chuyến bay vào sáng sớm ngày mai rồi, nên định dìa sớm đặng có gì tao cần hỏi có người trả lời.
- Bộ có chuyện gì quan trọng hả ba?
- Có nhiều loại vấn đề mà mình muốn nghĩ nó là quan trọng thì nó trở thành quan trọng, mà mình cho rằng nó không quan trọng thì tự dưng nó không còn quan trọng nữa.
- Ba định nói dề dzấn đề gì đây.
- Thì loanh quanh luẫn quẫn cũng chỉ là những dzấn đề liên hệ đến sinh hoạt của CĐ người việt tại hải ngoại thôi.
- Ba à! CĐ người Việt tỵ nạn tuy sống rải rác trên năm châu bốn bể, nhưng khi nói đến các dzấn đề liên hệ đến sinh hoạt chính trị của CĐ thì nhiều vô số kể, ba phải nói rõ cho con biết là vấn đề gì mới được.
- Trong đầu tao bây giờ đang nghĩ đến việc dư luận và báo chí nói đến việc trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà”.
Vừa nói xong mấy chữ trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” thì nghe giọng bà Tám vọng lên từ phía nhà bếp:
- Nè! Ông đang nói cái gì mà trung tu, trùng chỉnh đó?
- Thì dzề dzụ “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” đó mà.
- Dìa dzụ đó thì tui mới đọc được bài trả lời phỏng dzấn của ông Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh trên mạng Hướng Dương của cô Phiến Đan đó.
- Mèng đéc ơi! Sao dạo này bà tiến bộ giữ dzậy cà! Có phải cô Phiến Đan nổi tiếng tài hoa và là một trong những phóng viên thuộc thế hệ hậu duệ quyết tâm quyết chí đấu tranh chống cộng theo gương chiến sĩ VNCH mình không, hở bà?
- Thì còn ai vào đây nữa. Cái cô trước làm đài phát thanh, lại tích cực đi dự biểu tình, ông lúc nào cũng khen nức khen nở đó thôi. Còn bảo tôi tiến bộ giữ, thì ông phải hiểu, tui phải cố gắng tập xử dụng computer đặng sau này có gì còn chỉ lại cho ông nữa chứ.
- Cái dzụ này tui nghe thiệt là chí lý đó nghe bà! Phải ráng lên mới được nghe bà!
- Ông ơi! đừng nghe nói mà tưởng thiệt.
- Bộ nảy giờ bà đang nói đùa dzới tui hả?
- Không phải dzậy!
Nói tới đây thì bà Tám đã từ phía nhà bếp đi hướng về phòng khách rồi thả mình ngồi bịch xuống một cách nặng nề vào chiếc xô pha đối diện với ông Tám.
- Bà nói như dzậy nghĩa là gì?
- Thì thằng Năm đang chỉ cho tui nữa chừng dzề cách xử dụng máy computer và địa chỉ của mấy trang mạng gì đó thì sở nó gọi có chuyện gấp nên nó bèn in đỡ cái bài trả lời phỏng dzấn của ông Giáo Sư Vinh cho tui đọc đỡ. Nó nói là bửa nào nó rãnh nó sẽ chỉ cho tui tiếp.
- Đâu bà đọc được những gì ông GS Vinh trả lời phỏng dzấn về việc trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” thì nói cho tui nghe xem đặng ai hỏi tui còn biết cách trả lời.
- Thì dzới tư cách là thành viên trong ban lãnh đạo của “Tập Thể Chiến Sĩ” ông ta đưa ra những luận cứ rất là sắc bén, đâu ra đó, quanh việc một số người tối ngày hô hào trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” mà không biết là chui đầu vô cho tụi Vẹm nó vồ...
- Bà nói dzậy là ông GS Vinh có chủ trương hỗ trợ cho việc trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” hay sao?
- Ông nói như dzậy thì cũng có phần đúng và cũng có phần không đúng.
- Bà nói như dzậy nghĩa là sao?
- Tui muốn nói là ông ta đồng ý hỗ trợ cho những người chủ xướng việc trùng tu “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” nhưng phải có điều kiện đàng hoàng, phải có sự sáng suốt à.
- Điều kiện mà ông ta đòi hỏi là điều kiện gì bà có nhớ không?
- Điều trước tiên ông ta cho biết việc VC chúng nó toan tính biến “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” thành nơi an táng của những người dân bình thường là một sự sĩ nhục đối với những chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà vì “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” là nơi chôn cất các chiến sĩ đã hy sinh vì đại nghĩa của dân tộc. Vì thế, theo GS Vinh thì ông chỉ hỗ trợ cho việc trùng tu lại nghĩa trang này với điều kiện....
- Bà có biết là những điều kiện mà ông ta đưa ra là những điều kiện gì không dzậy bà?
- Những điều kiện mà ông ta đặt ra là trước hết, phải giữ tên Nghĩa Trang Quân Đội Việt Nam CH với tấm bia trước cổng như một di tích lịch sử chiến tranh Việt Nam với hàng chữ “Nghĩa Trang Quân Đội VNCH 1965-1975”.
Bà Tám vừa nói đến đây thì cô Tư trạng sư xen vào...
- Theo con nghĩ thì ý kiến của GS Vinh rất sáng suốt. Nhưng con bảo đảm là tụi VC nó chẳng dám thực hiện điều kiện đó đâu. Vả lại, cho dù tụi VC vì bị áp lực trong và ngoài nước, nên nó phải thực hiện điều đó đi nữa, thì chúng cũng rất ma giáo, giả vờ thực hiện theo kiểu "nín thở qua sông". Rồi sau đó, khi chúng thắng thế, thì chúng lại phá đi mấy hồi. Vi phạm Hiệp Định Ba Lê, xâm lăng VNCH chúng còn dám làm, thì chuyện gì chúng chẳng dám. Ba Má có thấy không, ngay đến cả đất đai, biển cả của dân tộc, của tổ quốc, mà khi cần, chúng cũng cắt nghiến đem dâng cho Tàu cộng thì đủ hiểu ngay đến cả mả tổ của tụi nó, tụi nó cũng dám đào... Vì vậy, người Việt yêu nước, nếu biết kính trọng anh linh của những chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống CS bảo vệ Miền Nam, thì đừng bao giờ thèm mặc cả với tụi VC. Đừng bao giờ "xin cho" với chúng nó. Vì làm như vậy là vô hình chung mình đã "chấp nhận đối thoại với tụi nói". Trước 1975, TT Nguyễn Văn Thiệu, tổng tư lệnh QLVNCH đã có lập trường 4 KHÔNG với VC, thì hiện tại, tụi VC vẫn còn sờ sờ ra đó, tụi nó lại bạc ác, bất nhân, thất đức, xảo quyệt gấp vạn ngày xưa, nên lập trường 4 KHÔNG đó vẫn có giá trị.
- Mầy nói sao mà hệt như má mày. Như dzậy là thây kệ, để mặc cho tụi CSVN muốn làm gì thì làm hay sao?
- Thì đúng dzậy! Hành động của kẻ chiến thắng, lý của kẻ mạnh mà ba! Tụi nó đã từng đào mã, rồi ủi bỏ “Nghĩa Trang Mạc Đỉnh Chi”. Tụi nó cũng đã đập bỏ tượng đài “Thương Tiếc” trước “Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà” rồi, thì việc yêu cầu tụi nó dựng lại bức tượng này chỉ là điều không tưởng.
- Tại sao mầy lại cho rằng đó là điều không tưởng?
- Ba nghĩ thử xem nếu ba là người CS....
- Ê ê, cái con này mày đừng có hỗn à nghe. Nếu gì mà tầm bậy tầm bạ. Mày giả sử cho ba mày làm gì cũng được, kể cả làm con chó, cục c... gì cũng được, nhưng đừng có giả sử cho ba mày làm người CS...
- Rồi, con xin lỗi ba. Vậy con xin hỏi ba, tụi CS bây giờ đã ngang nhiên xoá tên Nghĩa Trang Biên Hoà bằng cách dân sự hoá thành nghĩa địa, trao cho tụi VC tỉnh, thì tụi CS chúng có bao giờ chấp nhận dựng lại Nghĩa Trang Biên Hoà hay không? Nhất là việc dựng lại bức tượng “Thương Tiếc” tại Nghĩa Trang Biên Hoà, đối với tụi CS Việt Nam, đó là một điều sỉ nhục, chúng chẳng bao giờ làm.
- Mầy nói như dzậy thì CĐ người Việt tỵ nạn của mình phải làm sao đây?
- Con hỏi ba chứ, trong suốt thời gian hơn 30 năm qua, tại sao vấn đề "trùng tu Nghĩa Trang Biên Hoà" không bao giờ được đặt ra?
- Thì tao đã nói với ba mày bao nhiêu lần. Cái thảm hoạ CS nó cướp đất, cướp nước, nó đầy đoạ cả một dân tộc xuống hầm tai vạ, nó nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn trong suốt mấy chục năm, khiến cả triệu người phải chết đói chết khát, chết bệnh chết tật, chết trên rừng sâu, núi thẳm, chết giữa đại dương. Cái thảm hoạ đó còn to lớn và nghiêm trọng gấp vạn lần so với những việc khác. Vì thế, đấu tranh, lật đổ CS là cái mục tiêu trước mắt, cần kíp, giống như cứu hoả vậy. Sau khi CS bị sụp đổ rồi, mình mới nghĩ đến những chuyện quan trọng khác. Tao nói vậy, mày thấy có đúng không?
- Dạ, má nói rất đúng. Vì vậy, ba má phải thấy, cái chuyện "trùng tu Nghĩa Trang Biên Hoà" là chuyện ai cũng mong muốn. Nhưng cái mong muốn đó phải nằm trong cái mong muốn lớn lao hơn, vĩ đại hơn là lật đổ CS, cứu non song, cứu dân tộc. Thêm vào đó, anh linh của các chiến sĩ đã hy sinh vì đại nghĩa của dân tộc trong công cuộc đấu tranh chống CS xâm lăng, bảo vệ tổ quốc, một khi họ đã hy sinh cho lý tưởng tự do, thì tấm lòng của người Việt trong nước hay hải ngoại, luôn luôn hướng về họ. Để có thể đền đáp được một trong muôn một ân tình to lớn đó, người Việt chúng ta phải tiếp tục đấu tranh để lật đổ CS, kẻ thù chung của dân tộc, đất nước, và cả nhân loại; của thế hệ hôm nay và muôn vàn thế hệ mai sau. Chúng ta có làm được như vậy thì anh linh của các chiến sĩ QLVNCH, dù được chôn cất ở Nghĩa Trang Biên Hoà, hay ở bất cứ đâu, cũng đều mĩm cười mãn nguyện nơi chín suối. Chớ còn nay xin CS chuyện này, mai xin CS chuyện nọ, để rồi chấp nhận cho CS tiếp tục thống trị đất nước, thì dù cho có trùng tu được Nghĩa Trang Biên Hoà, có xây được ngôi mộ thiệt to, con tin chắc, anh linh của các chiến sĩ VNCH không thể mỉm cười mà chỉ NGẬM HỜN nơi chín suối. Vì hiểu rõ như vậy, nên trong suốt hơn 30 năm qua, không ai đưa vấn đề "trùng tu Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà" ra bàn, mặc dù trong lòng ai cũng muốn. Nay CS vẫn còn sờ sờ ra đó, vậy mà nay chỗ này, mai chỗ kia xin gặp CS để "trùng tu Nghĩa Trang Biên Hoà", rồi nay được đại sứ CS này hứa hẹn, mai chủ tịch CS kia nhận lời, thì có đúng, đó là cái trò CS giật dây hay không? Vì vậy, mình đừng dại dột mắc mưu của CS.
- Mầy nói như dzậy lỡ tụi nó đào mã cha, anh của người ta lên thì sao?
Xem tiếp trang 63
- Việc này thì CS Việt Nam đã làm rồi, mình có cản cũng không được. Tụi nó sẵn sàng bán luôn mồ mã của cha, ông, của tổ tiên để bảo vệ quyền lợi của tụi nó mà. Tụi nó sẽ làm bất cứ điều gì nếu điều đó cũng cố được địa vị và bảo vệ được quyền lợi của tụi nó. Ba má không nhớ trong thời Cải Cách Ruộng Đất, thiếu gì người CS sẵn sàng đấu tố cả cha mẹ để bảo vệ đảng. Thậm chí ngay cả tên Trường Chinh là tên cộng sản gộc nhất nhì tại VN lúc đó, vậy mà nó cũng sẵn sàng để cho tụi VC đấu tố cha mẹ cho đến chết. Với những người CS tàn ác như thế, ba nghĩ mình có thể thoả hiệp, thương lượng, xin xỏ để chúng cho hay sao? Và ba nên nhớ, CS hôm nay chúng còn tàn nhẫn, thủ đoạn, phi nhân, bạc ác gấp vạn lần những tên CS như Trường Trinh cách đây nửa thế kỷ.
Nói đến đây thì chuông điện thoại di động của cô Tư reo vang inh ỏi. Cô Tư bèn cầm lấy điện thoại lên và đi về phía nhà bếp. Ông Tám bèn xen vào...
- Nghe nói nói tôi mới tỉnh ngộ. Bà thử nghĩ xem tụi cộng sản nó xảo trá lắm, còn người Việt quốc gia thì dzẫn chưa thuộc bài.
- Ông nói dzậy nghĩa là sao?
- Tui muốn nói là có nhiều chuyện tôi khi suy ngẫm lại mà thấy xót xa. Nhiều người Việt tại hải ngoại dìa trong nước đang bưng bô cho CS mà khi trở lại hải ngoại cứ núp áo tự do dân chủ, cho rằng mình đang khởi xướng chuyện này, việc nọ để cho CS nó phải thực hiện. Họ đâu biết rằng họ đang đi bưng bô, mà thuộc loại bưng bô hạ cấp.
- Ông nói gì thì nói thẳng đi chứ loanh quanh kiểu này thì ai mà hiểu cho được.
- Nước mất, nhà tan, nhân dân ly tán. Theo tôi thì chỉ còn một cách chúng ta phải giữ được khí tiết của một người tỵ nạn có lập trường. Điều này có nghĩa là mỗi người tự nhũ với chính mình là không để cho ý tưởng thoả hiệp thâm nhập vào sự suy tưởng của mình.
- Ông hay giữ ha!!!
- Bà đừng chọc ghẹo tui à! Bà nghĩ xem, mình có được một căn nhà, tụi cướp vào cướp lấy nhà mình, thâu hết đồ đạc của mình, đuổi mình ra khỏi nhà. Nay mình trở lại năn nỉ, đề nghị với tụi cướp là cho mình vô dựng lại cái bàn thờ, dzào lại cái hàng rào, cắt cỏ cái sân sau nhà cho nó gọn gàng, trồng thêm hoa cho nó xinh xắn hơn. Nếu thằng cướp nó đồng ý là mình vênh váo tự đắc, rồi tự cho mình đã làm được một việc quan trọng. Bà thử nghĩ xem là phải xếp những hạng người đó vào loại người gì đây? Thiệt, nó lấy mất nhà mất đất thì mình phải tìm cách đòi lại nhà, lại đất mới phải chứ...
- Ông nói như dzậy chứng tỏ là ông đã nhìn thấy rõ được bộ mặt thật, cũng như việc làm xuẩn động của những tên cơ hội chủ nghĩa tại hải ngoại này rồi.
- Đó chỉ là ý kiến của tui thôi, giờ chắc cũng tối rồi hãy đi lo cơm nước đặng còn nói đôi điều dzới con Tư nữa vì ngày mai nó lại bay sang Mã Lai không biết hồi nào mới dìa lại đây.
Nói đến đây ông Tám đứng dậy đi vào buồng tắm còn bà Tám thì đi về hướng nhà bếp, nơi cô Tư đang trò chuyện với bạn bằng mobile phone.

Gia Đình bác Tám & Nguyễn Cao kỳ

Theo thông lệ, vào dịp cuối tuần gia đình bác Tám thường tề tựu bàn chuyện thế sự gần xa. Mọi người đang bàn chuyện chiến tranh Trung Đông và những diễn biến chính trị toàn cầu. Bỗng nhiên, bà Tám đưa câu chuyện trở về câu chuyện phản tướng Nguyễn Cao Kỳ lạch bạch từ VN chạy sang Mỹ theo chân Nguyễn Minh Triết. Bà Tám cất tiếng hỏi...

- À nè, trong vụ tên Triết đến Mỹ có tên Phản Tướng Nguyễn Cao Kỳ đi theo, có gì đặc biệt không vậy các con?
Ông Tám nhanh nhẩu lên tiếng trả lời:
- Có gì mà đặc biệt, tên tay sai đó làm được gì đâu, bà không thấy lần này nó sợ té đái, nên không dám đi cùng với tên Triết hay sao, nó phải đi sau một ngày đó bà.
- Đúng vậy đó má, trong bài phát biểu của chả tại bữa họp mặt Việt gian tại Cali., chính chả cũng xác nhận sợ đồng hương lắm đó. Đúng là loại mặt dầy vô liêm sỉ.
- Chị Tư ơi, nói tới lão già đó chán lắm, không ra cái giống gì hết, em cảm thấy nhục cho dòng họ của chả có tên phản phúc như chả thôi.
- Theo ba biết, trong bài phát biểu buổi họp mặt Việt gian tại Dana Point, Nam California hôm 23-6-2007, tên Kỳ nói nhiều câu bậy bạ dữ lắm đó các con.
- Nó nói gì ông nói tui nghe đi, lu bu quá tui chẳng biết gì hết, chán thiệt.
- Thiệt vậy sao, bà nhiều tin lắm mà sao vụ này lại không biết.
- Nhiều thì nhiều tuỳ lúc thôi chứ ông, chuyện nhà ngập đầu ông không thấy sao, thời gian đâu mà biết nhiều hay ít.
- Thôi cũng được, tội nghiệp quá, vậy tui nói cho bà biết cái vô liêm sỉ của tên phản tướng này nhục nhã lắm bà ơi, nâng bi CS một cách rất bỉ ổi nữa.
- Thì nó nói gì, ông nói đi, vòng vo tam quốc hoài, mất thời gian quá đi.
- Tên phản tướng đó nói “Ngày hôm nay, cuộc chiến anh em đã chấm dứt, và ngày hôm nay chúng ta chỉ nhìn vào tương lai như Chủ Tịch Triết vừa nói vì dân tộc, vì quê hương...”
- Trời đất! tên này quá lắm rồi, bưng bô thì cũng vừa thôi, dù gì cũng từng làm tướng, phó tổng thống thì cũng phải giữ chút sĩ diện chứ, chán thiệt.
- Bà mới chán đó, một tên thối rữa tâm hồn, bưng bô đám tội đồ mà bà đòi tụi nó có liêm sỉ thì hình như bà uống lộn thuốc rồi đó nghe. Có cần đi bệnh viện không?
- Thôi nghe, lộn gì mà lộn, đừng thấy tui không nói rồi ông làm tới nghe. Tui đâu dè chả trơ trẽn quá đáng như vậy. Đi nịnh con điếm thúi, tui còn thấy đỡ nhục hơn.
- Ôi! Tên này mà, nịnh điếm kiếm lợi là chuyện bình thường hồi còn trẻ kìa, bây giờ già rồi, có nịnh điếm cũng đâu làm gì được. Bưng bô CS kiếm chút cơm thừa canh cặn thôi, chứ tư cách ấy làm gì hơn nữa bà ơi. Chả còn nói “Ở đây, không có vấn đề Quốc-Cộng. Ở đây, chỉ có vấn đề VN và dân tộc mình”... Nghe đã không ba má.
- Ừ! mới nghe đã thấy ngứa cái lỗ nhĩ rồi, thiệt tình tên này mới theo CS ít lâu thôi, mà học được trơ trẽn bịp bợm, cũng khá đó nghe.
- Thì vậy, chả bị CS cho uống thuốc lú rồi, nên làm sao phân định dược cái lằn ranh Quốc - Cộng nằm ở chỗ nào. Cứ hỏi chị Tư nói cho nghe, phải không chị Tư ?
- Thằng này bán cái hay á, thiệt tình chỉ mấy tên lú lẫn mới xuyên tạc cái lằn ranh Quốc- Cộng là sự ngăn cách, đố kỵ Bắc- Nam hay hải ngoại với trong nước. Mà quên đi cái lằn ranh ấy chính là giữa một bên là quyền lợi của dân tộc, của đất nước dân tộc, và một bên là CSVN.
- Con nói vậy là sao?
- Ba má nghĩ coi, đảng CS tụi nó có bao giờ biết quý dân, lo cho dân không, hay chúng chỉ coi dân như kẻ thù, đối xử với dân như con vật, muốn làm gì thì làm.
- Phải rồi đó chị Tư, dân hở ra là tụi CS bắt bớ khủng bố, thì làm sao dân có thể ưa CS cho được. Vì vậy, dân chính là Quốc, đảng chính là Cộng.
- Má thấy đúng vậy, cái lằn ranh Quốc Cộng là lằn ranh giữa dân tộc Việt Nam và đảng CSVN, còn trong lòng dân tộc thì làm gì có lằn ranh nào, người ta vẫn thông cảm thương yêu nhau mà. Thiệt mấy thằng VC nó ăn cái gì mà tối ngày toàn nói tầm bậy tầm bạ không à.
- Thưa ba má, theo con cái lằn ranh Quốc Cộng đó chính là lằn ranh giữa bóng tối và ánh sáng, giữa cái thiện và cái ác.... Hơn nữa, không ai có thể chối cãi đảng CSVN thuộc loại cùng hung, cực ác. Như vậy cái lằn ranh đó chỉ biến mất khi đất nước không còn CS. Rất đơn giản mà sao lão Kỳ không biết, lại bưng bô lộ liễu quá vậy, bịp được ai đâu.
- Ôi! Nói chuyện lằn ranh Quốc-Cộng thì ai mà chả biết đó là lằn ranh giữa chính nghĩa với gian tà, giữa tốt với xấu....
- Nè nè, tui đã nói với ông bao nhiêu lần. Mỗi khi mình nói đến hai chữ Quốc Cộng thì ông phải nói cho nó gẫy gọn, cho tách biệt hẳn ra. Quốc ra Quốc, mà Cộng ra Cộng. Chớ không có cái lối nói quíu lưỡi dính liền cả hai chữ Quốc Cộng với nhau như vậy. Ông nghe rõ chưa. Ông mà cứ nói vậy riết là cái mắt ông sẽ bị chệch hướng, cái đầu ông nó sẽ nảy sanh tà ý đòi hoà hợp hoà giải với CS lúc nào không hay cho ông coi...
- Ô, my God! Má méo mó nghề nghiệp, chính trị hoá cả ngữ âm học rồi đó...
- Mày im đi, biết gì mà nói leo. Còn mày nữa đó, cái tội viết hai chữ Quốc Cộng lúc nào cũng có cái gạch nối ở giữa là thế nào? Tạo đã dậy mày đứt cả lưỡi, khi viết hai chữ đó, tuyệt nhiên không được viết cái gạch nối vô giữa. Cái tụi CS là tụi vô tri, thất đức, phi nhân, bạc ác đệ nhất trên đời. Đến địa ngục mười mấy tầng, người ta cũng chê không thèm chứa, thì hà cớ gì khi viết chữ Cộng mày phải gạch nối với chữ Quốc? Mày phải biết, được làm người quốc gia là một cái đệ nhất may mắn trên đời. Vì vậy, làm người quốc gia, cái tâm muốn trong sáng, cái óc muốn minh mẫn, cái mắt muốn nhìn điều sáng, thấy điều hay, thì từ việc nhỏ đến việc lớn phải làm cho quang minh chính đại. Ông ngoại mày ngày xưa vẫn dậy tao, người quân tử thịt thái không vuông không ăn, chiếu trải không ngay không nằm. Ngày xưa, bậc quân tử, khi nghe phải điều dở, hay nghe nhắc đến tên những thằng phản quốc hại dân, bưng bô cho CS như thằng Kỳ, là họ phải ra sông rửa tai... cho tai khỏi dơ...
- Thôi đi bà ơi cho tôi xin, nói đến tên Kỳ đó làm gì mệt quá...
- Bà nói con mới nhớ, trong bài phát biểu của ông Kỳ, ông còn nâng bi tên Triết một cách rẻ tiền trơ trẽn hết chỗ nói nữa kìa, thiệt là Kỳ... quái.
- Chả nói gì nữa vậy con?
- Chả nói nghe buồn ói lắm, chả nói “Tôi hết sức ngạc nhiên, và có thể nói rất cảm động vì trong những lời Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết đã nói có nói về dân tộc, về đất nước”...
- Mèng ơi! Thiệt là cái thứ "Phản Trụ đầu Châu” vô liêm sỉ quá rồi...
- Chưa hết đâu má, chả còn nói “Tôi nghĩ, tôi không có thể nói thêm gì hơn và tôi hoàn toàn, chấp nhận tiếng nói của lương tâm, của một người Việt yêu nước như ngài chủ tịch”.
- Theo má nghĩ, tên Kỳ này theo CS là vì bản chất bất chính của chả cũng tựa như Hồ Chí Minh vậy thôi. Biết đâu chả lại có tí dòng máu của Hồ chưa biết chừng.
- Sao bà lại nói vậy, bà dựa vào dâu mà nghi ngờ chả có tí dòng máu Hồ?
- Thì đó, cũng phản phúc dâm ô, cũng trơ trẽ mặt dầy, chỉ khác Hồ chỗ là chưa khát máu tanh hôi thôi. Bởi vậy tui mới nói có một tí.
- Chả còn ngu xuẩn trơ trẽn đưa ra những hình ảnh người dân dự lễ chùa, dân đi nhà thờ để nguỵ biện là Việt Nam đã có tự do tôn giáo mới ấu trĩ và bỉ ổi.
- Thiệt tình tên này sao tự nhiên ngu xuẩn dữ vậy cà, dù sao cũng từng làm tướng mà không hiểu tự do thờ phượng và tự do tôn giáo khác nhau hay sao. Hơn nữa, những lễ hội đó là do đám quốc doanh tổ chức theo chỉ thị mà, ai không biết.
- Chả không ngu quá vậy đâu ông ơi, nhưng nói theo lệnh đảng, thì phải như con vẹt vậy tôi. Tui nghĩ chả cũng biết mà. Chán thiệt, biết mà không dám nói thật, phải nói theo lệnh thì nhục nhã nào cho bằng.
- Thì loại bưng bô nào mà không giống nhau mà. Đã làm kiếp bưng bô thì còn đâu nhân phẩm và liêm sỉ mà đòi này, đòi nọ.
- Biết bao nhiêu sự thật nhãn tiền như khủng bố, trù dập tôn giáo, như Phật Giáo Hoà Hảo tại An Giang, phái tin lành Menonite, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Tin Lành Tây Nguyên, Mục Sư Nguyễn Công Chính.... Chẳng lẽ chả không thấy hay sao....
- Con thấy còn biết bao nhiêu sự kiện nữa như trù dập Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, cướp đất cướp nhà phía Công giáo nữa, chẳng lẽ Kỳ cũng không thấy luôn, thiệt là mắc cười.
- Má nghĩ, khi đã không muốn thấy là không thấy, làm thân tôi tớ suốt ngày bưng bô, cái xú khí đó bao chặt cái não trạng rồi, thì thấy cái gì, mà có thấy cũng như không, đâu dám mở miệng.
- Con nhớ cũng trong bài phát biểu đó, Kỳ đã thú nhận là một kẻ phản bội rồi, nhưng chả còn ráng dùng hai chữ có thể để gỡ gạc chút đỉnh, và nguỵ biện chỉ phản bội một số người nào đó mà thôi.
- Thiệt tình, chả nói vậy sao, mà chả nói gì mới được chớ?
- Chả nói: "Có thể tôi phản bội một số người nhưng mà luôn luôn trung thực và tận lực với non sông và dân tộc....”
- Thiệt đúng nòi CS, phải công nhận vi trùng CS nó ăn lẹ thiệt, mới có mấy năm bưng bô thôi, mà chả ăn nói y chang.
- Ba phải biết chả cúi đầu bưng bô cho giặc là phản bội cả một quân đội, nghe lời giặc để bịp bợm, xuyên tạc chính nghĩa quốc gia là phản bội dân tộc và tổ quốc. Đúng là miệng lưỡi Vẹm mà.
- Đúng vậy đó má, Đã là một vị tướng, dù không được anh hùng lẫm liệt như Tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, thì khi bỏ chạy cũng nên giữ thái độ im lặng, sống cho ra một con người bình thường có thuỷ, có chung với Tổ Quốc, dân tộc để giữ tròn liêm sỉ mới phải lẽ chớ.
- Phải rồi, chả đã già rồi, năm nay 78 chứ ít gì, ăn bao nhiêu, chơi bao nhiêu mà nhục nhã quá vậy.
- Con nói thiệt nghe, không biết khi chả nằm xuống ai thèm để ý tiếc thương không nữa.
- Thì CS nó tiếc, nó thương, đủ rồi.
- Còn khuya nghe ông. CS nổi tiếng vắt chanh bỏ vỏ mà, tên Kỳ chỉ là một con rối, chết đứa này, kiếm đứa khác. Ngay cả những thằng cộng sản gộc như Trần Độ, Tố Hữu, khi chết tụi VC nó cũng coi như chó ghẻ, thì làm sao nó thương nó tiếc những người phản phúc trở cờ như ông Kỳ.
- Ừ, đến đảng viên trung kiên của nó còn không ra gì nữõa, khi hết dùng được thì vất đi thôi, biết bao nhiêu tấm gương rồi. Bộ chả không biết sao.....
- Thôi, nói chuyện tên Kỳ này vậy cũng quá đủ rồi, càng nói càng tởm. Con Tư phụ má làm cơm nghe, còn thằng Năm lo cắt cỏ đi con, cả tháng nay chưa cắt đó.

Nói xong bà Tám bỏ đi ra xuống bếp, cô Tư đi theo....Thằng Năm và ông Tám xuống nhà sau chuẩn bị cắt cỏ, câu chuyện tạm ngưng ở đây.

posted by Lien Mang Viet San @ 6:59 PM  

<< Trở Lại Trang Đầu

 

Liên Kết

BLOGGER

 

Bạn là người thứ  

Ghé Thăm LMVS