|
|
|
Gia đình Bác Tám: Việt Tân Chệch Hướng & Hiện Tượng VC
Bài Viết
Đăng Nhập vào: Friday, March 2, 2007
|
|
< Trở Lại Trang Đầu |
Vợ chồng bác Tám Kangaroo ở Sydney có 5 người con vừa trai vừa gái... Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản; nhưng phải cái ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... Tuần này, sau những ngày sum họp Tết Nguyên Đán, các con bác Tám ai nấy trở về với công việc của mình, gia đình bác Tám Kangaroo chỉ còn trơ trọi hai vợ chồng già. Chiều Chủ Nhật, Tư Hột Vzịt chạy qua tính rủ Bác Tám đi Sport Club “giải sầu”, thì vô cùng ngạc nhiên thấy Bác Tám trai trong bộ đồ dzía “quốc hồn quốc túy" khăn đóng áo dài, một tay mang dù, tay kia cầm cuốn “Những Ưu Tư về Việt Tân Chệch Hướng”... nhưng mặt đỏ tía tai, giận dữ đùng đùng... Trước cảnh “oai hùng vùng lên” chưa từng có của Bác Tám trai, Tư Tui hứng chí ghi thiệt nhanh để “chia sẻ” cùng bà con đọc chơi cho dzui dzẻ, để mở màn một năm mới đầy “gay go” cùng Gia đình Bác Tám.
XXX Bác Tám trai cầm cuốn sách đập xuống bàn cái ầm:
- Tui cảnh cáo bà lần này là lần cuối cùng. Nếu bà hỏng để tui đi dự buổi ra mắt sách của ông tổng bí thư Lý Thái Hùng là tui với bà “dzô phương cứu dzãn”. Dù tui có ngán bà tới cỡ nào đi nữa thì lần này tui cũng phải “dzung dao cắt... hôn thú “, đoọng tiệt mí bà. Bà hỏng để tui đi một lát là... đường ai nấy đi, tình nghĩa... đôi ta có thế ni nghen. Hừ, dzợ thì phải biết phép tắc... “tùng phu”. Tui nói lần chót... để chiệng xảy ra rồi, hồi đó bà có hối hận, tiếc nuối, biểu tại sao tui hỏng nói trước... thì “tru lây” rồi đó nghen.
Bác Tám gái đứng chống nạnh hai tay giữa nhà, cặp mắt quét một đường thật bén vô bác trai:
- Chẳng có lần chót với lần đầu gì ráo trọi. Tui nói ông dứt khoát hỏng đi là hỏng đi. Làm vợ phải có phép tắc, thì làm chồng không được vô phép vô tắc trái ý vợ. Muốn vung kiếm vung dao cắt cái gì cứ cắt. Kia kìa, dzô trong bếp đó, hơn hai chục con dao đủ “sai “ đủ cỡ bằng inox trăm phần trăm thứ thiệt, bén ngót hiệu Wusthof của Đức đó. Ông hỏng cắt thì tui sẽ cắt dùm ông. Bác Tám trai có vẻ xuống nước:
- Thì tui chỉ nói vậy thôi, chứ kiếm đâu, dao đâu mà vung, mà có cũng hỏng dám vung. Bà để tui đi lần này...
- Tui nói không là không. Xưa rày ai ra mắt sách vở thơ văn gì tui cũng cho ông đi thải mái, có mua dzìa cả chục cuốn tặng bạn bè bên Mỹ, bên Pháp, tui hỏng khi nào kêu ca phàn nàn bao giờ. Nhưng riêng ông Lý Thái Hùng ra mắt sách là ông hỏng được đi... Ngắn gọn ngay tắp lự như vậy đó.
- Sao bà thù chi mà dai như đỉa vậy không cà? Cái chuyện đài Chân Trời Mới của Việt Tân phổ biến bài viết của cán bộ cộng sản chửi bới VNCHthì cũng đã qua rồi...
- Còn khuya. Qua sao được mà qua? Ông bà mình đã nói, “trượt chân dễ chữa, trượt miệng khó chữa”. Hai đài phát thanh phổ biến bài viết của CS cả tháng trời, mà ông cho qua được hay sao? Mình là người Việt tỵ nạn cộng sản, cho dù ai có bộ óc tàu hũ, hay có nhỏ như óc muỗi đi nữa, cũng phải hiểu thế nào là chính, thế nào là tà. Một đảng đã từng quyên góp biết bao nhiêu tiền bạc, mồ hôi nước mắt, xương máu của đồng bào, biểu để mần cách mạng lật đổ CS, nay lại dùng đài phát thanh ra rả tuyên truyền cho VC cả tháng trời, ngang nhiên chửi bới VNCH từ tổng thống xuống đến thứ dân, mà mình im lặng mần thinh, thì tui hỏi ông, làm sao mình chống cộng sản cho được? Bộ ông được may mắn đến đất này tỵ nạn cộng sản, ăn uống no nê phủ phê, sáng bia, chiều rượu, tối whisky, rồi hỏng thèm nghĩ đến bà con mình bển đang sống khốn khổ dưới gót dép râu cộng sản hay sao? Ông còn nhớ những ngày ông chân ướt chân ráo bước lên trại tỵ nạn Thái Lan, ông thề thốt ra sao? Hừ, chắc tui phải bắt chước vợ của Câu Tiễn ngày xưa, để ông nhịn đói, nhịn khát, phải nếm mật nằm gai, tối đến phải gối đầu lên quả bưởi, thì họa may ông mới nhớ tới hận nước thù nhà... Còn ăn cho lắm, uống cho nhiều dzô, riết rồi cái dạ dầy bự như dạ dầy trâu bốn ngăn, thì mắt mờ, tai điếc, đầu óc lú lẫn, đâu còn biết nhục là gì. Người ta có đào mồ mả tổ tiên dòng họ ông lên mà chửi, hay có đạp dép râu lên đầu lên cổ ông, thì ông cũng chỉ biết vươn cái cổ bò, hả cái hàm răng khập khểnh của ông ra mà cười hì hì thôi....
- Thôi thôi, đừng nói nữa, nói nhiều quá, nói nhiều quá! Thế này thì tui chỉ có nước tự dzận chết phứt cho rồi! Trời ơi là trời, ngó xuống mà coi...
- Chết thì bỏ! Ông đừng lẩy mà tui sợ. Sống mà hỏng biết nhục thì sống làm chi đứng chật trời!....
- Nhưng bà phải hiểu, ông Lý Thái Hùng sang Úc lần này là để ra mắt sách, chứ ổng đâu có mang đài Chân Trời Mới qua đây để phát thanh bài của VC đâu bà lo? Mình là đờn bà thì phải biết chín bỏ mần mười, việc gì ra việc nấy. Ra mắt sách là một chuyện, mà phát thanh là một chuyện. Chuyện bên Mỹ là bên Mỹ, chuyện bên Úc là bên Úc. Hỏng thể nào chồng chéo việc nọ vô việc kia theo kiểu hầm bà làng nấu cháo lòng thập cẩm kiểu China Town được đâu bà ơi. - Được, tạm thời tui đồng ý với ông gác bỏ chuyện đài Chân Trời Mới qua bên. Bây giờ tôi chỉ nói riêng về ông Lý Thái Hùng mà thôi....
- Ừa, bà đã biết điều như thế thì được. Vậy là bỏ qua phải không? Tốt lắm, bây giờ bà OK để tui đi dự buổi ra mắt sách của ông Lý Thái Hùng phải không? “Gút, thanh khiu đa ling”, tui đi không thôi trễ giờ nghen!...
- Đứng lại! Tui cho ông đi hồi nào?! Ai nói tui đồng ý cho ông đi?
- Thì bà... nói tạm gác bỏ mọi chuyện có nghĩa là... là là.. rằng...
- Không có thì là... là rằng gì ráo trọi. Ông ngồi xuống đó. Mà phải ngồi im re bà rè à nghen! Không có nhấp nhổm đi đâu hết. Tôi còn sống bữa nào là ông không có lơ tơ mơ mà chệch hướng, ngược hướng với tôi được đâu... Ngồi xuống đó, nghe tôi hỏi...
- Thì tui đương ngồi đây, bà không thấy sao?
- Ngồi là phải ngồi im, không có nhấp nhổm gì ráo thì mới nghe cho rõ được. Nhưng trước hết, ông dẹp ngay cái dù vô góc nhà kia. Thuở đời nay, trên cái trái đất này, hỏng có vợ chồng nhà ai, mà khi vợ nói, thì chồng cứ lăm lăm cây dù trên tay như vậy, coi hỏng dzô chút nào!
- Rồi rồi, bỏ dù thì bỏ dù, tui cũng đã ngồi im re đây nè, nói gì thì nói lẹ đi dùm coi. Thiệt đúng là “vượn thành người mất mấy triệu năm, mà chồng thành vượn chỉ mất có mấy phút đồng hồ”.
- Cái gì, ông lầu bầu cái gì đó?
- Lầu bầu cái gì đâu... Tôi đọc mấy “câu thơ của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện đó mà”
- Mấy bữa nay ông có biết ở bển, người ta biểu tình chống ông Lý Thái Hùng hay không?
- Thì xưa rày, những người mần chánh trị chống cộng sản, mần sao tránh khỏi được tụi thân cộng chúng biểu tình chống đối.
- Cái này không phải là tụi thân cộng biểu tình à nghen. Cuộc biểu tình này do chính những người chống cộng thứ thiệt tham dự, trong đó có nha sĩ Đàm Bảo Kiếm hẳn hòi đó ông...
- Ủa dzậy sao! Bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm thì ai mà hỏng biết là người có lập trường quốc gia minh bạch và tinh thần chống cộng rất cao ở bên Huê Kỳ.
- Vậy ông có biết những người biểu tình dương biểu ngữ nói ông Lý Thái Hùng là Việt cộng nằm vùng không?
- Dữ dzậy đó hả! Thời này mà còn có chuyện chụp mũ tầm bậy như vậy nữa sao? Thôi đi bà, ba cái trò bán “dép râu nón cối” đó xưa như trái đất rồi. Bà đừng có tiếp tay tụi nó rồi chúng bảo tôi là thằng chồng ngu vớ phải con vợ chuyên bán “nón cối” à nghen...
- Tui đồng ý với ông, chụp mũ vu khống người khác là chuyện sai trái, tầm bậy tầm bạ, không được phép làm. Nhưng nếu gặp dân nón cối thứ thiệt ẩn nấp trong cộng đồng thì mình phải vạch ra cho thiên hạ biết để khỏi bị lừa, có đúng vậy không nào? Đây nè, bản tin ở Mỹ nói chính bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm là người có tư cách, có tinh thần chống cộng, nay bả nói ông Bùi Minh Tuấn là chú của ông Lý Thái Hùng nói ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng...
- Bả nói ông Bùi Minh Tuấn là chú của ông Lý Thái Hùng? Thiệt bà vô lý hết sức. Một người họ Bùi, một người họ Lý mà bà bảo họ là chú cháu thì thiệt... hồ đồ
- Ông nói vậy là ông chỉ biết một mà không biết hai. Lý Thái Hùng chỉ là đảng danh, còn tên thật của ông Lý Thái Hùng là Bùi Minh Đoàn.
- Ai nói với bà vậy?
- Thì ông hỏng tin, biểu thằng Út nó mở internet vô ngay trang của Việt Tân coi xem có đúng hôn.
- Thôi thì được rồi, cứ cho là bà đúng, Bùi Minh Tuấn là chú của Lý Thái Hùng đi. Nhưng xưa nay, chú cháu vì tư thù giết nhau còn được, nói chi đến chuyện chụp nón cối cho nhau.
- Thế ông có biết, chính bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm cũng nói, “Trong đảng Việt Tân có những người hoạt động chống cộng chân chính. Nhưng không ai có thể nhận ra bộ mặt gián điệp VC của Lý Thái Hùng”?
- Bà Đàm Bảo Kiếm nói vậy thiệt sao? Mà có chính tai bà nghe bả nói vậy không?
- Thì chính báo Người Việt bên Mỹ đăng lời nói đó của bả mà lỵ.
- Nói gì thì nói, tôi không thể nào tin.
Đường đường là tổng bí thư của đảng Việt Tân thì ông ta không thể nào là VC nằm vùng được.
- Tôi cũng giống như ông, tôi không thể tin có chuyện đó được. Nhưng trong đấu tranh, có thiếu gì những chuyện mình không tin, nhưng vẫn có thật, phải không ông?
- Vẫn biết vậy. Nhưng chuyện này chắc chắn không bao giờ xảy ra.
- Muốn biết chuyện này có hay không, mà chỉ ngồi một chỗ nói tin, hay không tin, không đủ, mà phải biết suy nghĩ, cân nhắc các sự kiện, phân tích các dữ kiện thực tế, để xem điều mình nghi ngờ là trúng hay trật.
- Đúng dzậy. Đâu bà phân tích cho tui nghe thử, có đúng ông Lý Thái Hùng là người Việt quốc gia chân chính hay không nào?
- Trước hết, nếu ông nhìn vào những chuyện xảy ra cho đảng Việt Tân trong thời gian gần đây, những gì ông Lý Thái Hùng đã viết, đã tuyên bố, cũng như những phân tích của BS Trần Xuân Ninh và các đảng viên Việt Tân Cách Mạng, ông có đồng ý, đường hướng mệnh danh là “chệch hướng”, “tiếp cận để đào mương đào giếng” của Việt Tân Cải Cách mà BS Trần Xuân Ninh đã tố cáo, là có lợi cho CS hay không?
- Chuyện đó tui đồng ý với bà, và chính tui cũng đã nói thẳng điều này với anh em bên Việt Tân Cải Cách. Ai đời CS thì còn sờ sờ ra đó, tội lỗi của chúng thì càng ngày càng ngập đầu ngập cổ, mà mình lại đi hô hào mang tiền của trí óc về giúp CS bao giờ. Bậy, làm vậy thiệt là bậy hết sức. Nhưng bà ơi, điều đó chỉ do khác biệt đường lối đấu tranh thôi, còn mục đích thì cũng đều là góp phần lật đổ cộng sản mà thôi. Cũng giống như mấy ông thương gia, mang tiền của về đầu tư xây nhà lầu cho CS, hay hối lộ tiền bạc cho CS là làm cho CS chúng sa đoạ, tha hoá, khiến chế độ CS mau sụp đổ đó bà. Tôi mà trúng độc đắc có tiền, là tôi mang về xây mấy cái sòng bạc thiệt lớn, hay mấy chỗ ăn chơi tắm ôm thật chiến, cho cán bộ cộng sản chúng chui vô, tối ngày say mê xác thịt, mê đắm bài bạc, là bảo đảm chỉ ba bảy hai mươi mốt ngày, chế độ cộng sản sụp cái rụp... Làm vậy, tôi lật đổ CS còn nhanh gấp trăm lần đi đào giếng, đào mương, phải không bà?
- Thôi thôi ông ơi, ông dẹp ngay ba cái trò “tôi có tiền tôi xây sòng bạc để lật đổ CS” của ông lại cho tôi nhờ. Bây giờ tôi hỏi ông, ông có biết rõ lý lịch trích ngang trích dọc của ông Lý Thái Hùng như thế nào không?
- Dĩ nhiên là tôi biết rõ. Đây này, bà dzển cái lỗ tai ra nghe tôi nói cho rõ, ông Lý Thái Hùng sinh năm 1953 tại An Nhơn Bình Định, và du học ở Nhật năm 1971. Ngay sau khi cộng sản chiếm được Miền Nam vào tháng 4 năm 1975, thì ông cùng với một số sinh viên du học tại Nhật như ông Đỗ Thông Minh, ông Ngô Chí Dũng, ông Huỳnh Lương Thiện... đứng ra thành lập Tổ Chức Người Việt Tự Do tại Nhật vào tháng 11 năm 1975 với mục tiêu là lật đổ cộng sản bằng võ trang. Đây là tổ chức đấu tranh đầu tiên của người Việt tại hải ngoại sau năm 1975, bà có biết điều đó không?
- Những chuyện này đăng đầy trên internet, ai mà chả biết.
- Sau đó thì ông Đỗ Thông Minh, ông Ngô Chí Dũng, ông Huỳnh Lương Thiện được lệnh của Tổ Chức NVTD tại Nhật lên đường sang Mỹ với sứ mạng tìm kiếm một vị tướng của VNCH có tâm huyết, có lòng yêu nước để thành lập lực lượng kháng chiến chống cộng. Kết quả là chính ông Đỗ Thông Minh đã tìm được tướng Hoàng Cơ Minh và mời ông tham dự vào tiến trình phục quốc qua ngả Thái Lan. Lúc đó, tướng Hoàng Cơ Minh là một trong những vị lãnh đạo Lực Lượng Quân Dân. Ngoài ra, ông Đỗ Thông Minh còn mời thêm tổ chức Phục Hưng Việt Nam do ông Trần Văn Sơn lãnh đạo. Đến năm 1982, tổ chức Người Việt Tự Do tại Nhật giải tán và ông Lý Thái Hùng đã tham gia Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam vào tháng 3 năm 1982. Riêng tổ chức Phục Hưng của ông Sơn thì rút lui, không chịu sáp nhập. Tôi nói những chuyện này bà có thấy đúng không? - Những chuyện ông nói đã được chính đại tá Giao Chỉ Vũ Văn Lộc viết thì sai làm sao được.
- Đến tháng 9 năm 1985, ông Lý Thái Hùng được Mặt Trận điều động sang Mỹ giữ chức vụ Vụ Trưởng Kiều Vận, rồi từ đó ông càng ngày càng được tín nhiệm và đã trúng cử chức Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong hai nhiệm kỳ từ 2001 đến tận năm 2011.
- Những chuyện ông nói từ nãy đến giờ, đều đúng cả. Nhưng từ những chuyện đó có những điểm tôi thắc mắc...
- Thì bà thắc mắc điểm nào cứ hỏi tự nhiên, tôi sẵn sàng “đả thông” cho bà.
- Trước tiên, tôi hỏi ông, khi đứng ra thành lập tổ chức Người Việt Tự Do tại Nhật vào tháng 11 năm 1975, ông Lý Thái Hùng được bao nhiêu tuổi?
- Thì ông ấy sinh năm 1953, đi du học năm 1971, tuổi mới 17, 18. Đến tháng 11 năm 1975, ổng chỉ mới 22 là cùng. Đó bà thấy không, ổng đúng là tuổi trẻ tài cao, có số làm lãnh tụ. Ai lại mới ngoài 20 tuổi, đang còn đi học, mặt còn bấm ra sữa, mà đã dám đứng ra thành lập một tổ chức để chống lại cộng sản mưu cầu quang phục quê hương.
- Ông thấy trong lịch sử nhân loại từ xưa đến nay có người thanh niên nào mới ngoài 20 tuổi, dám đứng ra thành lập đảng cách mạng để cứu nước cứu dân như ông Lý Thái Hùng hay chưa?
- Trẻ tuổi mà liều mình hy sinh cho đất nước, đi lính đánh giặc thì xưa nay nhiều vô số kể. Nhưng mới ngoài 20 tuổi chưa bao giờ biết cầm súng, mà dám đứng ra thành lập đảng phục quốc để lật đổ chế độ thì xưa nay trên thế giới mới chỉ có duy nhất Lý Thái Hùng mà thôi! Cả tỷ người, may ra mới kiếm được một người như Lý Thái Hùng, lấy đâu ra được người thứ hai, bà ơi...
- Ông nói vậy thì ông quên mất những sinh viên khác du học tại Nhật cũng cùng với ông Lý Thái Hùng đứng ra thành lập tổ chức Người Việt Tự Do để chống cộng phục quốc hay sao?
- Ừa héng, tui quên. Phải nói là anh em sinh viên du học tại Nhật là số 1, anh hùng số 1. Thiệt không ngờ đúng lúc cơn bĩ cực của đất nước xảy ra vào năm 1975, mà nhân tài của nước Nam ta lại tập trung hết ở nước Nhật như vậy, thì quả là điềm lạ có phải không bà?
- Vậy ông có biết sau khi cộng sản chiếm được Miền Nam vào tháng 4 năm 1975, những sinh viên VNCH du học chương trình Colombo ở Úc, Tân Tây Lan, Canada và những quốc gia khác có tinh thần cách mạng quyết phục quốc bằng con đường võ trang như sinh viên ở Nhật không ông?
- Thì lúc đó chắc bà cũng biết, đất nước mình bị rơi vào tay cộng sản, sinh viên Việt ở hải ngoại mất hết chỗ nương tựa. Còn ở hải ngoại, các tổ chức nằm vùng của cộng sản hoạt động ráo riết, tụi sinh viên đoàn kết thân cộng, tung hoành, chúng thi nhau kéo đến các tòa đại sứ của mình hạ cờ của VNCH, treo cờ của cộng sản, khiến những sinh viên yêu nước có tinh thần chống cộng phải im hơi lặng tiếng một thời gian dài. Thậm chí thời đó còn có những tay được VNCH mình cho đi tu nghiệp trong chương trình Colombo mà sau khi mất nước, chúng dám đem phim “Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi” của VC vô chiếu trong mấy Hostel có người Việt tỵ nạn cư ngụ, thì bà đủ hiểu chúng lộng hành như thế nào.
- Thế ông có biết tại sao ở Nhật, tụi sinh viên đoàn kết của CS lại không tung hoành ngang dọc như vậy không? Ông có biết tại sao, sinh viên Lý Thái Hùng mới ngoài 20 tuổi, mặt còn bấm ra sữa, lại dám cùng các sinh viên khác đứng ra thành lập tổ chức cách mạng phục quốc, đòi lật đổ CS hay không? - Bà hỏi vậy tui cũng không biết trả lời làm sao đây?
- Ông phải biết, đáng lẽ những sinh viên VNCH du học ở các nước như Úc, Tân Tây Lan là những quốc gia đồng minh có quân tham chiến tại VN giúp đỡ VNCH chống CS, phải có hoàn cảnh thuận tiện hơn Nhật Bản, để sinh viên thành lập lực lượng phục quốc chống cộng, phải vậy không nào?
- Bà nói vậy là đúng lắm.
- Vậy mà thực tế, như ông đã thấy, chỉ có các sinh viên Việt Nam du học ở Nhật là dám làm chuyện thành lập tổ chức chống cộng phục quốc. Và họ chỉ mới ngoài 20 tuổi!
- Thì tôi đã nói, trong hoàn cảnh nước mất nhà tan, thế lực CS đang nghiêng ngửa khắp nơi như vậy, mà kiếm được một người như Lý Thái Hùng đã là vô cùng khó khăn. Đằng này ở Nhật lúc đó lại có tới mấy người trẻ tuổi, cùng có lòng yêu nước quyết chống cộng bằng võ trang như Lý Thái Hùng thì thật là chuyện lạ lùng, khó có thể tin được, phải không bà?
- Vậy thì đàng sau những chuyện lạ lùng, khó có thể tin được đó, ông có thấy nghi ngờ hay thắc mắc gì hay không?
- Tôi chỉ ngạc nhiên là cách đây 30 năm, nếu ông Lý Thái Hùng đã có lòng yêu nước hiếm hoi như vậy, thì tại sao bây giờ ông lại lèo lái đảng Việt Tân đi “chệch hướng” để làm lợi cho cộng sản?
- Ông đã nói lên những ngạc nhiên của ông, thì tôi cũng thẳng thắn nói lên những thắc mắc của tui cho ông nghe. Ông có biết, sau khi cộng sản chiếm được Miền Nam, điều chúng lo ngại nhất là gì không?
- Thì chúng sợ nhất những phong trào phục quốc nổi lên chống lại chúng chớ còn gì nữa?
- Vậy để chống lại những phong trào phục quốc đó, cộng sản chúng phải làm gì, ông có biết không?
- Thì chúng phải tìm cách bắt bớ, tàn sát, bỏ tù những người Việt yêu nước, sẵn sàng đứng lên chống lại chúng.
- Lúc đó, cả Miền Nam mấy chục triệu người đều là người Việt yêu nước. Làm sao chúng biết được ai là người sẵn sàng đứng lên cầm súng chống lại chúng?
- Thì ngày xưa, để phát hiện thành phần chống chế độ, Tổng thống Ngô Đình Diệm của mình đã cho tổ chức cuộc đảo chánh giả, mệnh danh là Operation Bravo. Sau này, cộng sản cũng bắt chước, tổ chức những phong trào phục quốc giả ở trong nước để bắt giữ và tận diệt những người Việt yêu nước, bà không nhớ sao?
- Vậy tôi hỏi ông, đối với người Việt ở hải ngoại thì làm sao cộng sản chúng có thể tiêu diệt được những người Việt yêu nước có tinh thần bất khuất sẵn sàng cầm súng, trở về chống lại chúng?
- Thì cộng sản chúng cũng xảo quyệt lắm. Thay vì thụ động ngồi đó chờ người Việt hải ngoại mang quân về phục quốc, chúng phải chủ động cho thành lập phong trào phục quốc giả để thu hút những người Việt yêu nước có chủ trương lật đổ cộng sản bằng con đường võ trang, để tiêu diệt họ, hoặc bỏ tù họ.
- Ông nói vậy rất đúng. Nhưng ông phải biết, ở trong nước, cộng sản tổ chức những phong trào phục quốc giả là điều dễ vì chúng có quân đội, công an, cán bộ trong tay. Nhưng ở hải ngoại, tổ chức những phong trào phục quốc giả là điều vô cùng khó khăn đối với cộng sản. Vì cộng sản không đủ lực, đủ sức, đủ mưu trí để vươn bàn tay lông lá của chúng ra hải ngoại làm điều đó. Vì vậy, nếu cộng sản làm không nổi, thì chúng sẽ tìm cách cho người trà trộn, nằm vùng trong các tổ chức kháng chiến phục quốc của người Việt hải ngoại.
- Vậy bà thấy tổ chức phục quốc nào của người Việt hải ngoại có VC nằm vùng?
- Thấy tận mắt thì tôi không thấy. Nhưng tuần rồi ở bên Mỹ, những người Việt khoa bảng, trí thức, có tinh thần đấu tranh chống cộng suốt mấy chục năm như bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm, dám biểu tình và tuyên bố đích danh ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng thì tôi không thể không nghi ngờ ông ta. Nhất là qua những bài ông ta viết, ông ta tuyên bố, rồi gần đây nhất là cái chuyện đài Chân Trời Mới cho phát thanh ròng rã cả tháng trời bài viết của cán bộ CS, thì tôi lại càng nghi ngờ ông nhiều hơn. Chính ông lúc nãy cũng nói là ông ngạc nhiên, không hiểu tại sao sinh viên Lý Thái Hùng mới ngoài 20 tuổi đầu đã đứng ra thành lập tổ chức chống CS ngay sau khi CS chiếm được Miền Nam. Mà lúc đó kiếm được một người yêu nước quyết chống CS bằng võ trang, lại trẻ tuổi như Lý Thái Hùng là điều không có dễ. Vậy mà ở Nhật lúc đó lại có rất đông, thế mới lạ. Rồi ông cũng biết, sau 30-4 năm 1975, sinh viên Colombo ở các quốc gia khác đều ngả nghiêng bị cộng sản thao túng, trong khi đó tại Nhật, tụi thân cộng lại bất lực chứng kiến ông Lý Thái Hùng mới ngoài 20 tuổi đã đứng ra thành lập tổ chức chống cộng sản bằng con đường võ trang. Đó có phải là những chuyện lạ lùng hay không? Rồi còn những cái tên của những nhân vật sáng lập tổ chức Người Việt Tự Do, đọc lên nghe thật kêu, thật sang sảng, hàm chứa ý nghĩa oai hùng, dũng cảm, lương thiện, thông minh, như Lý Thái Hùng, Ngô Chí Dũng, Huỳnh Lương Thiện, Đỗ Thông Minh... Không biết ai đặt tên cho họ mà hay đáo để, ông nhỉ?
- Thì sinh viên tuổi trẻ ai mà chả yêu nước, ai mà chả sẵn sàng hy sinh để lật đổ cộng sản.
- Như ông đã nói đó, sau khi thành lập tổ chức Người Việt Tự Do, tổ chức của ông Lý Thái Hùng đã uỷ nhiệm 3 người thân tín sang Mỹ tìm kiếm các tổ chức phục quốc, và các vị tướng lãnh VNCH có uy tín để mời gọi họ thành lập mặt trận chống cộng phục quốc. Đến khi Mặt Trận phục quốc của tướng Hoàng Cơ Minh được thành lập, những sinh viên trẻ trong đó có Lý Thái Hùng đã chấp nhận giải tán tổ chức Người Việt Tự Do để cùng tham gia Mặt Trận. Bề ngoài, đây là quyết định cao đẹp hy sinh vì đại nghĩa của ông Lý Thái Hùng. Nhưng nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, thì tôi thấy đó chính là quyết định của CSVN, vì tổ chức Người Việt Tự Do được thành lập chỉ nhằm tạo nên một bình phong chống cộng phục quốc, để một mặt thu hút những ai có lòng yêu nước, có lập trường chống cộng bằng con đường vũ trang; một mặt tạo điều kiện cho ông Lý Thái Hùng có cơ hội chui sâu lặn kỹ vào Mặt Trận. Vì nghe bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, nên tôi phải nói lên những nghi ngờ của tôi, cho dù trong lòng, tôi vẫn tha thiết mong muốn những nghi ngờ của tôi không bao giờ là sự thực; ông Lý Thái Hùng thực sự không phải là một tên VC nằm vùng như bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm đã nói...
- Tôi thì tôi không tin. Vạn lần không tin có chuyện đó. Nhưng nhìn vào lịch sử của Mặt Trận trong mấy chục năm qua, tôi phải thừa nhận là có nhiều chuyện lạ lùng.
- Thì ông phải hiểu, chính những người phụ trách tờ Kháng Chiến trong Mặt Trận thời đó, đã thao túng các cơ quan tuyên truyền của Mặt Trận, cố tình loan tải những tin tức giật gân, sai sự thật, để tạo nghi ngờ trong cộng đồng, và làm giảm uy tín của Mặt Trận. Chính tướng Hoàng Cơ Minh lúc đó cũng đã không tán đồng việc chủ động loan tải những tin tức thất thiệt làm ảnh hưởng đến uy tín của Mặt Trận. Rồi những chiến dịch Đông Tiến I, II, III của Mặt Trận liên tục bị CS phục kích, dẫn đến cái chết của tướng Hoàng Cơ Minh và hàng trăm chiến sĩ, chứng tỏ bên trong Mặt Trận có nội gián của VC. Đặc biệt, sau khi tướng Hoàng Cơ Minh hy sinh, đại úy Đào Bá Kế nối tiếp ông Minh lên đường, cũng bị hy sinh trong chiến dịch Đông Tiến III, tiếp đến ông Ngô Chí Dũng lên thay ông Kế thì bị mất tích, cho đến nay cũng không ai biết rõ ông Ngô Chí Dũng còn sống hay chết, sống thì sống ở đâu, chết thì chết như thế nào. Rồi việc cố tình bưng bít tin hy sinh của tướng Hoàng Cơ Minh, làm ảnh hưởng đến uy tín của Mặt Trận suốt bao nhiêu năm, cũng là những chuyện phải có nguyên nhân ngấm ngầm để làm mất uy tín của Mặt Trận. Vậy tôi hỏi ông, tất cả những chuyện đó cùng hàng trăm truyện bí ẩn khác, ai là người đóng vai trò then chốt. - Thì lúc nãy tôi đã nói với bà, tôi chỉ ngạc nhiên là cách đây hơn 30 năm, khi ông Lý Thái Hùng mới ngoài 20 đã có tinh thần chống cộng sản quyết liệt như vậy, thì tại sao bây giờ ông lại lèo lái đảng Việt Tân đi “chệch hướng” để làm lợi cho cộng sản? Tại sao ông lại để đài Chân Trời Mới, đài Tiếng Nước Tôi, phổ biến bài viết của cán bộ cộng sản ròng rã cả tháng trời?
- Nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm, bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, thì tôi đoán, 30 năm trước, cộng sản vì muốn tìm bắt và tận diệt tất cả những người Việt tại hải ngoại có tinh thần đấu tranh chống CS bằng con đường võ trang, nên chúng mới cho thành lập tổ chức đấu tranh võ trang chống cộng. Có vậy người của tổ chức này mới đi đây đi đó mời gọi, lôi kéo những người quyết lật đổ CS bằng võ lực, trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Sau khi đã tận diệt được thành phần ưu tú chống CS này, cộng sản liền thực hiện nhu cầu thứ hai là lèo lái để đảng Việt Tân đi vào con đường đầy ảo tưởng là “canh tân đất nước để lật đổ CS”, mà thực chất là tận thu tiền bạc, tâm trí, cùng sức mạnh chính trị của người Việt hải ngoại để giúp CS tồn tại. - Bà nói như vậy có nghĩa, sự “chệch hướng” của đảng Việt Tân mà BS Ninh đã báo động, là do ông Lý Thái Hùng và Trung Ương Đảng VT?
- Đúng, nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, thì tôi tin tất cả mọi chuyện “chệch hướng” của đảng Việt Tân Cải Cách đều do Lý Thái Hùng. Nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, thì trước đây Lý Thái Hùng thành lập đảng phục quốc cách mạng là nhằm gom góp những người yêu nước có tinh thần chiến đấu chống cộng để dâng cho CS làm thịt. Còn bây giờ Lý Thái Hùng đưa đảng Việt Tân đi theo con đường “chệch hướng” cũng là để phụng sự cho quyền lợi của cộng sản. Nói tóm lại, nhìn bề ngoài thì thấy hai chủ trương võ trang lật đổ CS và canh tân lật đổ CS hoàn toàn trái ngược và xung đột trong con người Lý Thái Hùng. Nhưng nếu dùng kính chiếu yêu, nhìn rõ bản chất của vấn đề, ông sẽ thấy cả hai xu hướng trái ngược này đều cùng chung mục tiêu duy nhất là phục vụ cho quyền lợi của quan thầy CSVN. Và cũng với kính chiếu yêu đó, ta sẽ hiểu được lý do tại sao đảng Việt Tân lại cho đài Chân Trời Mới và đài Tiếng Nước Tôi thi nhau phát thanh bài của Hà Dương Dực viết bôi nhọ VNCH, ca ngợi cuộc chiến xâm lăng Miền Nam của CS.
- Bà nói vậy, tôi mới hiểu tại sao có những tướng lãnh Thái lúc thì ủng hộ Mặt Trận chống CSVN, lúc lại quay ra bán đứng Mặt Trận cho CS...
- Ông phải hiểu, một nhóm sinh viên du học ở Nhật, tuổi còn rất trẻ, lại có thể thành lập được một phong trào cách mạng chống CS, phục quốc, vào thời điểm CSVN vừa mới toàn thắng ở VN, là điều phải có nguyên nhân bí ẩn của nó. Rồi nhóm sinh viên đã dùng những ai, những thế lực nào, những sức mạnh gì để có thể chinh phục được lòng tin của tướng Hoàng Cơ Minh? Rồi lý do nào khiến ông Lý Thái Hùng có thể thao túng Mặt Trận trong suốt bao nhiêu năm qua? Đó là những câu hỏi, mà câu trả lời vẫn còn chìm đắm...
- Nhưng tôi hỏi bà, nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, thì tại sao, ông ta lại viết sách nói ông mong muốn cuộc cách mạng lật đổ cộng sản ở Đông Âu sẽ xảy ra tại VN?
- Ông phải hiểu, bất cứ một hành động chính trị nào cũng có nhiều mặt, mà mặt ngoài luôn nhằm đánh lạc hướng dư luận, và mặt bên trong mới là thực chất của vấn đề. Nếu lời của bà nha sĩ Đàm Bảo Kiếm bảo ông Lý Thái Hùng là VC nằm vùng, là đúng, nay bỗng dưng ông hô hào người Việt hải ngoại hậu thuẫn các nhà dân chủ A, B, C, khi các nhà dân chủ này kêu gọi lật đổ cộng sản, thì tôi hỏi ông điều đó có vô lý không? Vậ đâu là sự thực? Phải chăng sự thực là ở chỗ, những nhà dân chủ đó chỉ là dân chủ cuội do CS giật dây, nên ông Lý Thái Hùng kêu gọi mọi người ủng hộ? Hay sự thực nằm ở chỗ Lý Thái Hùng muốn dùng uy tín của những nhà dân chủ để lấy điểm, hòng tạo bình phong che đậy những hành động “chệch hướng” của mình? Hay sự thực ở chỗ, qua những lời hô hào kêu gọi hậu thuẫn các nhà dân chủ chân chính, Lý Thái Hùng muốn dùng cái bản chất “chệch hướng” của mình, cái tiếng xấu thích bắt tay hòa hợp hòa giải với VC của mình để bôi nhọ, và làm giảm uy tín các nhà đấu tranh dân chủ chân chính? Hay sự thực ở chỗ, Lý Thái Hùng muốn lấy tất cả những nghi ngờ của người Việt hải ngoại dành cho mình, trút lên đầu lên cổ những nhà dân chủ chân chính qua lời hô hào kêu gọi mọi người ủng hộ, khiến các nhà dân chủ chân chính đi đến đâu thì dân chúng cũng xa lánh, nghi ngờ, vì họ đã được những người “chệch hướng” hậu thuẫn?
- Chèng đéc ơi, sao mà bà lòng dòng văn tự dữ dzậy. Tui đang nói về cuốn sách Đông Âu tại Việt Nam thì bà lại dzòng dzo tam quốc...
- Ông nói đến cuốn Đông Âu tại Việt Nam thì tôi cho ông biết, khi viết cuốn sách đó, ông Lý Thái Hùng chỉ muốn tạo cho người đọc mấy ảo tưởng. Thứ nhất, cứ tưởng tác giả Lý Thái Hùng là người Việt yêu nước chống cộng sản, ngày đêm tác giả lao tâm khổ tứ, mong mỏi có cuộc cách mạng lật đổ cộng sản xảy ra tại Việt Nam giống như Đông Âu. Ảo tưởng thứ hai là sau khi đọc xong cuốn sách, người đọc cứ đinh ninh là cộng sản VN sẽ sụp đổ trong một sớm một chiều. Vì đinh ninh như vậy, nên người đọc dễ có hai tâm trạng. Thứ nhất là cứ tà tà ăn chơi, chả việc gì phải nôn nóng, chạy ngược chạy xuôi chống CS làm gì, vừa mất thì giờ, mất công sức, mà rồi đâm ra nay mâu thuẫn với người này, mai mất lòng tổ chức nọ... Thứ hai, vì đinh ninh cộng sản sắp sụp đổ đến nơi, nên người đọc vui vẻ chấp nhận đổ tiền của, công sức, trí tuệ về canh tân đất nước dưới sự chỉ đạo của CS. Đọc tác phẩm của Lý Thái Hùng, người đọc sẽ dễ có tâm lý, đằng nào CS cũng sắp chết đến nơi, thôi thì thì cứ mang tiền bạc về thí cô hồn cho chúng, đến khi chết, chúng đâu có mang đi được mà lo. Và nếu ai cũng có tâm lý như vậy thì vô cùng nguy hiểm, khiến cuộc đấu tranh lật đổ CS của dân tộc VN tiếp tục bị sa lầy, và CS sẽ vững vàng, để tiếp tục tồn tại để đầy đọa dân tộc VN.
- Tôi thấy bà nhận xét quá khắt khe, vô lý. Nhận xét vô lý như vậy là không có phe với ông Lý Thái Hùng. Mà bà đã đọc cuốn sách đó của ông Lý Thái Hùng chưa? Chưa hả, vậy sao bà cứ nói tía lia vậy cà?
- Có những tác phẩm nếu mình đã biết rõ tác giả là ai, lập trường như thế nào, thì mình không cần đọc, cũng hiểu nội dung nó ra sao. Một người đã chệch hướng như ông Lý Thái Hùng, đã cho hai đài phát thanh phổ biến công khai và liên tục một bài viết của CS, bôi nhọ VNCH, thì dù ông có viết cả trăm cuốn sách, thì cuốn nào cũng đều có nội dung nhằm dẫn dắt người đọc vào bờ mê bến lú, vô cùng tai hại cho cuộc đấu tranh chống CS. Vì vậy, thà không đọc sách của ông, mình còn sáng suốt minh mẫn. Đọc vô rồi, nếu mình không có đủ trình độ và bản lãnh, mình dễ trở nên lú lẫn, rồi trở thành người liếm dép râu lúc nào không hay. Đó là lý do, tôi nhất quyết không cho ông đi dự buổi ra mắt sách của ông Lý Thái Hùng.
- Sao bà ăn nói chi mà độc địa. Tôi cam đoan là chẳng có ai có nhận xét khắt khe như bà.
- Ông lầm, lầm to. Ông phải biết, có rất nhiều người đã lên tiếng phê bình ông Lý Thái Hùng về cuốn sách đó. Ngay cả bạn của ông Lý Thái Hùng là nhà văn Hoàng Chí Kiên, người từng được giải thưởng văn học kháng chiến của Mặt Trận cũng đã phải viết bài phê phán nội dung đầy nguy hiểm của cuốn Đông Âu tại Việt Nam. Đây nè, tôi đọc nguyên văn đoạn nhận xét của ông Hoàng Chí Kiên để ông nghe cho rõ nè: “Tôi thấy tác giả Lý Thái Hùng đã phác họa một ảo ảnh thật tươi sáng cho Việt Nam, rằng thể chế cộng sản sẽ sụp đổ trong tương lai không xa, tương tự như nó đã sụp đổ ở Đông Âu. Nhưng tôi rất e ngại, sẽ có một ngày, khi ảo ảnh biến mất, ta lại chỉ thấy dân ta quằn quại dưới ách độc tài dù người bản xứ hay ngoại bang. Những suy luận của tôi có thể đúng, có thể sai, nhưng tôi đã trình bày với lòng chân thật, với mối lo âu cho vận nước canh cánh bên lòng. Đôi lúc, tôi thực tâm cầu mong những gì tác giả Lý Thái Hùng nêu ra trong sách của ông sẽ xảy ra. Tuy không tin chút nào, nhưng tôi vẫn mong. Có điều, nếu chỉ mong ước suông mà quên đi thực tế thì còn tệ hơn nữa, vì nó sẽ dẫn ta đến những bước đường hoang tưởng.” Đó, ông đã nghe rõ chưa?
- Ờ, ông Hoàng Chí Kiên đã nói vậy thì không thể nào sai được. Mà bà có chắc là ông Hoàng Chí Kiên nói không?
- Thì đây, nguyên văn bài viết của ổng, ông coi cho kỹ đi. Còn nếu vẫn không tin thì hãy đọc nguyên văn bài viết của ông Hoàng Chí Kiên nhan đề, “Lạc Quan vì Ngây Thơ Chính Trị hay vì Hoang Tưởng?” được báo Sàigòn Times đăng trong số tuần này ở trang 64....
- Nếu quả thực đây là bài viết của nhà văn chống cộng số một Hoàng Chí Kiên thì tôi thà ở nhà nghe bà đọc “giáo án” còn sướng hơn... Tui nói thiệt bà nghen, phải chi tất cả các bà dzợ của các đấng mày râu đều có tinh thần cũng như những suy nghĩ như bà thì chắc chắn sẽ hỏng có mấy đức phu quân đi “chệch hướng”. Tui thiệt là người may mắn phải hông bà?!!! |
|
posted by
Lien Mang Viet San @
2:50 AM |
|
|
|
|
|