|
- Tư Hột Vzịt -
Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.
Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.
Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.
Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.
Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.
Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.
Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.
--------------------------------------------------------------------------------
GIA ĐÌNH BÁC TÁM & ĐỖ HOÀNG ĐIỀM
Sau khi hội ngộ cùng một số bạn bè, bàn xuôi, tán ngược rất nhiều việc. Về nhà, ông Tám cảm thấy có một cái gì đó chưa ổn, muốn bàn tiếp, nhưng bước vào nhà thì lại thấy vắng teo.... Đang buồn, ngồi đọc báo thì bà Tám và cô Tư đi chợ về. Mừng quá, ông chạy lăng xăng ra ngoài, mang hộ những vật dụng từ xe vào nhà. Thái độ này làm bà Tám cũng rất ngạc nhiên, hầu như rất hiếm khi xẩy ra trong cái gia đình bà từ lâu lắm rồi... Bổng nhiên trở lại như một cái gì khó diễn tả. Bà Tám lên tiếng:
- Ủa! sao bữa nay về sớm vậy ông, bộ bên anh Tư không có ai ở nhà hả? - Đâu có, tại mấy ổng rủ nhau tiễn mấy ông bạn ra phi trường, tui cảm thấy hơi mệt nên xin phép về nhà nghỉ chút thôi. - Ồ! hèn chi tui lấy hơi lạ, mà bển có gì hay không ông? - Hay là hay cái gì mới được chứ, thì ba cái chuyện loanh quanh cũng không có gì đặïc biệt, cũng chuyện xa gần, ngắn dài, chung quang cái vụ Đỗ Hoàng Điềm (ĐHĐ) sang Úc thuyết pháp đó thôi. Càng nói càng thấy phiền... Chán mớ đời. - Ừa nói ba cái vụ này nó lê thê còn hơn chuyện dài nhân dân tự vệ ấy mà, hết người này lộ diện, người kia lui vào, cứ như cái con thập thò, lăng nhăng, lưởi nhưởi, có ra cái giống gì đâu nào. - Nhưng mà nói thiệt nghe bà, tui thấy bà con ở khắp nơi vẫn còn thấy bất mãn cái vụ ĐHĐ tuyên bố sẵn sàng hy sinh 3 triệu người Việt hải ngoại đó nghe bà. - Ối! hơi đâu mà tức chi cho mệt, cứ coi lời nói cuả hắn như tiếng giun dế kêu trên đồng hoang là xong, tức chi thêm mệt cái tuổi già ông ơi. - Nói vậy đâu được bà, nếu ĐHĐ là một tên vô danh, thì ai nói làm gì cho mệt, đàng này bà phải biết hắn là chủ tịch một đảng, hơn nữa cũng thuộc thành phần con nhà Trâm anh Thế phiệt, có ăn học hẳn hòi mà tuyên bố như vậy không phải chuyện chơi đâu, nguy hiểm lắm đó. - Có gì mà ông nói nguy hiểm, trước mắt tôi, hắn chỉ là một tên vô ý thức, hỗn láo nhắm mắt nói bừa, ai còn tin đâu mà lo. Còn ông nói nó nguy hiểm, bộ ông sợ cái cảnh bán đứng dân tộc như tên Hồ Chí Minh sao. Bộ ông nghĩ ĐHĐ có quyền lực và cái tài ba này sao? - Tui đồng ý với bà ĐHĐ làm gì có lựïc khống chế người khác để biến cả ba triệu người Việt hải ngoại này làm vật hy sinh. Nhưng bà quên rằng cũng đã có nhiều người vì lòng yêu nước mà bị tổ chức của họ bán đứng cả xương máu, mạng sống rồi đó, bộ bà không thấy sao? - Cái này thì ai không biết, đâu cần phải nói nhiều... Nhưng đó là hồi xưa, khi mới chạy ra hải ngoại, tất cả còn mới, lòng người chỉ biết thù CS, nên dễ tin vào hai chữ "kháng chiến", bởi vậy nhiều người trao tấm lòng yêu nước một cách không tính toán. Bây giờ thì khác rồi. Ngay chính BS Trần Xuân Ninh là nhân vật uy tín số một trong Mặt Trận, chỉ sau có Hoàng Cơ Minh mà cũng phải thổi còi báo động Trung Ương Việt Tân chệch hướng, thì bà đủ hiểu. Tất cả từ từ lộ diện chệch hướng, ai ai bây giờ cũng thấy cả mà lo gì. - Vậy bà nói hoàn cảnh lúc mới ra hải ngoại cũng giống như hồi kháng chiến chống Pháp thời xưa hả, Hồ Chí Minh cũng lợi dụng lòng yêu nước của người dân rồi phản bội phải không? - Cũng không hẳn như vậy, nhưng khổ cái thời gian kéo quá dài nên cái kim trong bọc mới lộ ra cho mọi người thấy thôi. - Ừa, nhưng dù sao đó là cái chuyện qua rồi, tôi nghĩ cũng đủ ê chề nhưng sao họ vẫn còn trơ trẽn quá vậy bà, hết biết luôn. - Ôi! ngoài cái trơ trẽn, cái thái độ cuồng ngôn của ĐHĐ mới đáng nói, vấn đề là nói vậy thì mang dụng ý gì mới là điều đáng quan ngại. Đứng trên vai trò một lãnh tụ, làm thì chưa thấy tới đâu, mà đã có thái độ không thuỷ chung như thế, dù sau này có cơ hội thành công, nắm quyền lực trong tay thì chắc chắn y chỉ là tên bạo chúa. Những chữ tự do, dân chủ cũng khó lòng thực hiện, và dân tộc mình lại tiếp tục lầm than trong cái cảnh tránh vỏ dưa, lại gặp vỏ dừa cho coi. - Đúng vậy đó bà, đây mới chính là điều bà con mình cảm thấy chán ngán, mất niềm tin. Nhiều người cho rằng câu nói Sẵn sàng hy sinh 3 triệu người việt hải ngoại đã chứng tỏ cái tâm địa bất chánh, bất nhân, nó như một sự báo hiệu vết xe đổ của lịch sử tang thương sẽ trở về, nếu người dân không cảnh giác, sáng suốt nhận định. - Thì vậy, có lẽ trước con mắt của ĐHĐ, đám người tỵ nạn hải ngoại này chỉ xứng đáng dùng làm những vật để cái đảng chệnh hướng của hắn muốn đem ra nướng giờ nào thì nướng. Thiệt tui không ngờ đó ông, trước đây tui kính ngưỡng ông Hoàng Cơ Minh và Mặt Trận nên tôi cũng tin tưởng Việt Tân luôn. Nhưng từ khi nghe ĐHĐ nói, rồi nhìn vào những việc Việt Tân họ làm đến nay thì tất cả đã sụp đổ một cách thảm hại. - Ừa, trong vụ này, tui vẫn thắc mắc, một khi ĐHĐ đã coi thường cái cộng đồng tỵ nạn mình như vậy, thì qua đây nói chuyện cái giống gì, thiệt là trơ trẽn quá mức. Hổng lẽ qua đây kêu đồng bào Úc Châu nên hãnh diện được Việt Tân dùng làm vật hy sinh? Thệt là hết ý.... Tui thấy nó trơ trẽn và nham nhở quá bà ơi. - Thì tui đồng ý với ông là vậy, nhưng cái quái đản hơn nữa là lắm kẻ chức sắc, tiếng tăm vẫn khoái chạy đến niềm nở áo thụng vái nhau ngoai giao, ngoại búa gì đó cũng khắng khít ra phết đó nghe, thiệt là tức cười, chẳng hiểu họ nghĩ gì nữa. Hay họ cũng đồng loã tìm cách biến cộng đồng người Việt tỵ nạn mình thành cái vật hy sinh như chủ trương của chủ tịch Việt Tân ĐHĐ? Biết đâu đấy có khi họ cũng thờ cùng một "thầy", nên có lúc "thầy" bảo cãi nhau để đánh lừa thiên hạ là họ cãi. Rồi có lúc "thầy" bảo họ ngồi lại với nhau là họ ngồi. Tất cả chỉ là màn tung hứng mà thôi. Chuyện đời khó nói và cũng khó lường phải không ông?... - Thì đời mà, có người này cũng phải có người kia chớ, có anh hùng thì cũng phải có mấy thằng khùng điên mới là xã hội mà. Thắc mắc chi nhiều, mệt lắm. - Nói thiệt nghe ông, tui chán cái đám này rồi, làm toàn chuyện tào lao rồi có ai nói đến thì giả bộ Đấm bùn qua ao khỏa lấp là coi như xong chuyện. Cô Tư từ nãy giờ mãi lo sắp xếp ba cái hàng họ nhà bếp mới mua về, bây giờ xong việc cô Tư mới bước ra góp chuyện. - Theo con nghĩ, ĐHĐ còn trẻ nên cũng có những phút nông nổi. Nhờ được uy tín gia đình Hoàng Cơ bơm lên, tưởng mình là thiên tử nên cương ẩu thôi. Cái nguyên tắc căn bản vận động quần chúng là nhã nhặn, khiêm nhường ai cũng biết, không lẽ cả cái đảng của họ không thể nhìn ra hay sao? Vậy là ý gì... - Theo ba không phải vậy đâu, trong lãnh vực đấu tranh làm gì có chuyện đó, nếu nói vậy, bữa nay đòi hy sinh 3 triệu người hải ngoại, mai mốt lỡ y có quyền thì y sẽ tuyên bố hy sinh 80 triệu dân VN hả? Hiiìi... con nghĩ coi phải không... Cổ nhân có câu Bé ăn cắp trứng, lớn ăn trộm bò mà. - Theo má thấy, con nói cũng có thể đúng, từ lâu nay tổ chức của họ đã bị mất uy tín vì có nhiều khuất lấp, nhưng thay vì lấy lại uy tín bằng con đưòng chánh đạo, thì họ lại cố gắng dùng những thủ thuật như hội kiến TT Bush, gặp đại sứ này, lãnh sự nọ làm cái bình phong, tiếp tục nên mới xẩy ra cớ sự. - Gần đây con thấy Việt Tân có nhiều tuyên bố có vẻ chống cộng dứt khoát lắm đó ba má, nhưng không biệt thực sự ra sao. - Thiệt tình con nhỏ này, nói thì ai nói không được, quan trọng là làm cái gì. Nói thì tích cực, chống cộng đến cùng, không chấp nhận CS dưới bất cứ hình thức nào. Nhưng bắt tay canh tân thụt thò giao lưu, nối kết hay phổ biến những bài viết tung hô CS như của tên Hà Dương Dực thì có nói gì cũng như không..... Ai mà dám tin nữa...... - Thiêt tình, tui hết hiểu nổi, đang phải chu du tìm sự ủng hộ của 3 triệu người tỵ nạn mà lại tuyên bố sẵn sàng hy sinh họ như một món hàng, thì có phải là một chuyện quái đản hay không? Chắc chắn phải có cái gì mờ ám phía sau rồi. - Cũng có thể họ đang nằm trong tình trạng thân bất do kỷ, phải làm theo một chỉ thị từ đâu đó không chừng. - Đúng đó ba má, ngay cả sau cái vụ đài Chân Trời Mới của Việt Tân phát thanh bài ca ngợi VC, thì VC lại lên tiếng gắn cho Việt Tân cái nhãn hiệu "khủng bố" nữa mới lạ. Đúng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Ba má có nhớ không? - Ừa, ba thấy cũng mắc cười thiệt, ngày xưa Tướng Hoàng Cơ Minh, mang người xâm nhập chiến khu, đánh phá CS tơi bời hoa lá, thì chẳng thấy VC nói gì. Bây giờ Việt Tân công khai hô hào mang tiền của về VN giúp VC đào mương đào giếng, thì VC lại gắn cho cái nhãn hiệu Khủng Bố. Đúng là chính trị muôn màu, biến hóa khôn lường, thiệt tình. - Ông không hiểu. Trước đây VC cho người trà trộn vô Mặt Trận, nên chúng khôn ngoan cứ để Mặt Trận dương cao danh nghĩa phục quốc, đưa những người Việt có tâm huyết về VN chống CS, để cho bọn chúng sập bẫy, lớp thì chúng giết, lớp thì chúng bỏ tù. Thời đó, VC chúng dùng MT như là cái máy nghiền những người Việt yêu nước. Còn bây giờ, thì VC dán nhãn hiệu "khủng bố" cho Việt Tân là muốn cộng đồng người Việt hải ngoại vì muốn chống CS thì phải tụ họp dưới cờ VT. Nhưng ông phải hiểu, cái vụ VC gắn nhãn hiệu cho Việt tân cũng tiếu lâm và lộ liễu quá. Lựa đúng ngay lúc đài Chân Trời Mới của VT tung hô ca ngợi VC thì VC tặng lại cái nhãn hiệu "khủng bố" cho VT. Đúng là ấu trĩ, coi thường trình độ người Việt hải ngoại. - Thì họ làm vậy không khác nào thưa ông tui ở bụi này. - Tui thấy ba cái vụ này cũng giống như những câu chuyện trên bàn nhậu mấy ông thôi, không có gì đặc biệt đâu. Nói cho vui vậy mà... - Trời bà nói gì kỳ cục vậy, tụi tui nhậu là riêng tư, muốn nói gì không được, có mấy người ngồi cười với nhau, nào có ảnh hưởng tới ai. Còn Việt Tân là một đảng chính trị, đang làm chuyện lớn mà, ảnh hưởng xương máu cả nước đó nghe bà. - Thì chọc ông chơi vậy thui mà, làm gì giận dữ vậy, bộ tui không biết sao. Ui, đám này trơ trẽn lắm, chuyên chơi cái trò lập lờ đánh lận con đen, sau đó nếu bị khui ra thì lại chơi cái trò lấp lửng trơ mặt ra để đấm bùn sang ao là xong. Bộ ông không biết sao? Mới nhất là cái vụ Chân Trời Mới mà ông đang nói đó... Quên rồi sao ông? - Trời! Bà nói năng lẩn thẩn gì đâu. Bà đã thừa nhận là tôi đang nói vụ Chân Trời Mới, vậy mà bà còn hỏi tôi quên vụ Chân Trời Mới rồi sao!!! Thiệt tình!!! Mà quên sao được bà, quá đáng như vậy làm sao tui quên, cái vụ đó đâu phải chỉ bôi nhọ phỉ báng cá nhân nào đâu, mà phỉ báng cả cái miền Nam VN, đủ cả mọi thành phần quân, dân, cán chính VNCH, vậy mà họ cứ tỉnh như ruồi. Lại còn xạo sự nhăng cuội hiểu nhầm, ngộ nhận... nữa chứ. Cứ làm như thiên hạ là con nít không bằng. - Thì còn phải hỏi, không những chỉ coi thiên hạ là con nít mà họ còn coi thiên hạ là cục bột, muốn nắn sao thì nắn, muốn hy sinh giờ nào tùy. - Cái vụ đài Chân Trời Mới, tới giờ này vẫn còn nhiều người tức giận lắm đó nghe ba má. Cũng may còn có Tổng Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH liên bang Úc Châu lúc đó kịp thời ra tuyên cáo để xác định quan điểm, lập trường. Nhưng con vẫn không hiểu sao mấy ông lãnh đạo Cộng Đồng liên bang nhà mình vẫn cứ tảng lờ im như thóc, coi như không có gì xẩy ra mới lạ. Con hết hiểu nổi luôn... Chẳng lẽ bề ngoài họ làm ra vẻ mâu thuẫn, nhưng bề trong cũng thờ chung một "thầy" nên sẵn sàng tung hứng để chạy tội? - Thì sao nữa, theo má nghĩ thì chỉ có hai cách, một là đã bị họ mua chuộc, hai là bị khống chế khóa miệng bằng những chồng chéo nào đó khó nói, chứ có con đường nào khác đâu. Có thể đây cũng là một hiện tượng Thân bất do kỷ đó con. - Theo ba biết, nghe nói đâu sau cái vụ Tổng Hội CQN ra tuyên cáo, cũng có kẻ hăm he đòi bắn ông Chủ tịch Tổng Hội CQN hay sao đó mà. - Trời gì mà dữ vậy ba, bộ họ coi cái pháp luật ở đây đồ bỏ sao, thiệt tình. Chưa làm nên cơm cháo gì mà toàn thấy hăm he, bắn giết. Lỡ sau này mà có quyền, thì chắc lại là đại họa cho dân tộc, chẳng khác gì đâu. - Theo má thấy thì những ai hăm he như vậy là họ không hiểu những người tỵ nạn chân chính, sẵn sàng chết cho đại nghĩa. Đang nói chuyện thì có điện thoại reo, ông Tám nghe và nói: "Ủa, xong rồi hả, mấy ổng đi xong rồi hả.....Ờ chờ chút nghe, tui qua liền, mình sẽ nói chuyện sau, anh Tư." Nói xong ông Tám qua qua nói với vợ con... - Anh Tư kêu qua lai rai chút, khi nào về mình nói chuyện tiếp... Bây giờ tui đi chút nghe bà. - Ừ, nhớ về sớm nghe ông...Con Tư giúp má lo cái bếp nghe, má hơi mệt, đi nghỉ chút. Nói rồi ông Tám lại lấy xe ra đi, bà Tám vào buồng nằm nghỉ và câu chuyện gia đình bác Tám tạm ngưng.
GĐ Bác Tám & TV, Thư Họa
Nè nè, tôi nói lần này là lần thứ mấy rồi, ông có nghe tôi nói không? Ông tắt ngay cái TV đi cho tôi nhờ! Tối ngày phim với phỏ. Phim gì bắn cả tạ đạn vô người vẫn không chết, vậy mà cứ trố mắt há miệng ra xem thì lạ thiệt. Đã vậy lại còn tay bia tay thuốc nữa chớ. Thiệt chồng với con... Bà này ăn nói lạ thiệt! Bắn cả tạ đạn vẫn không chết thì mới gọi là phim. Chớ bắn phát nào chết phát ấy thì bố ai dám đóng phim. Nói ngang phè phè ấy mà cứ nói. Vừa vừa phải phải thôi... Bộ hễ cứ làm vợ là được quyền ngang ngược, tai quái muốn nói gì thì nói hay sao? Ông nghe cho rõ này, xưa nay từ VN qua Úc, tôi chẳng hề nghe ai nói tôi ngang ngược tai quái bao giờ. Tôi chỉ có nghe có mình ông nói thôi. Thì chỉ vì bà ngang ngược tai quái với mình tôi mà thôi... Chớ với người khác thì có mà người ta vặn cổ... Hừ, ông đã biết như vậy thì phải vỗ tay lên trán mà tự vấn tại sao, hiểu chưa ông? Nếu ông cũng ngoan ngoãn, đàng hoàng như mọi người trong thiên hạ, thì tôi có cần phải ngang ngược tai quái với ông hay không? Bà nói vậy mà nghe được... Ai không nghe được? Tôi nghe được là đủ, ông nghe chưa. Bây giờ tôi không dài dòng văn tự với ông làm gì cho mất thì giờ. Tôi nói lần này là lần cuối, ông có tắt ngay cái TV không thì bảo... Tắt thì tắt, chứ tôi sợ gì ai mà không dám tắt! Đó tắt rồi đó. Bây giờ bà có ngon làm gì tôi thì làm! Thiệt đúng là "Đói nghèo và dung tục. Nhận chìm bao thanh cao". Cái gì "dung tục"? Cái gì "thanh cao"? Ông vừa nói cái gì, nói lại tôi nghe coi. Tôi nói cái gì đâu. Tôi đọc thơ chứ nói cái gì. Bà thiệt lạ. Nữ giáo sư văn chương mà không biết phân biệt giữa văn nói với thơ nữa. Ông nói nghe giỏi lắm. Lúc nào trên miệng cũng thơ văn, nhả ngọc phun châu, hành vân lưu thuỷ... chữ Háng ra ào ào. Vậy mà tối ngày chỉ bắt chước thiên hạ những chuyện chẳng giống ai. Người Tàu viết chữ Tàu là chữ tượng hình. Còn chữ Việt mình là chữ Latin. Vậy mà bầy đặt tối ngày sáng lập trường phái thư pháp. Hứ, thư pháp đâu chẳng thấy, viết có hai câu thơ của Nguyễn Du, "Cỏ non xanh tận chân trời. Cành lê trắng điểm một vài bông hoa", mà chữ thì uốn éo, cong lên quẹo xuống, mực thì văng tùm lum... Viết xong hí hửng đưa cho cả chục người coi, ai cũng chổng mông lên đọc, xoay ngược xoay xuôi đủ 360 độ mà chẳng một ai biết ông viết cái thổ tả gì... Chu choa, bà chẳng biết gì cả. Người Tàu viết chữ Hán có 5 phong cách viết là Chân, Triện, Lệ, Hành và Thảo. Còn tôi viết chữ Việt theo 5 phong cách là chân tự, biến tự, cuồng tự, mộc bản tự, mô phỏng tự... Cả hai lối viết hoàn toàn riêng biệt, chớ tôi bắt chước Tàu bao giờ. Bà không biết gì đến nghệ thuật cuồng phong thư pháp tự thì im đi cho tôi nhờ. Tôi viết hai câu thơ của Nguyễn Du theo lối cuồng thảo, chữ nghĩa xuất hiện như cuồng như điên, vừa giống chữ Tàu, lại giống chữ Miên, có nét tựa như chữ Lào, nhìn kỹ lại hóa chữ Ả Rập, thì người trần mắt thịt như bà làm sao mà đọc nổi... Ông viết mà thiên hạ không đọc nổi thì viết để làm gì? Lại thêm một cái dốt nữa. Thiệt nói ít thì dốt ít. Nói nhiều thì dốt nhiều. Tôi viết đâu phải cho thiên hạ đọc. Tôi viết là cho tôi đọc. Bà nghe rõ chưa. Tôi viết không phải cho thiên hạ hôm nay đọc, mà là cho thiên hạ mai sau, vài nghìn năm nữa đọc. Bà nghe chưa. Cũng giống như những nhà danh hoạ của thế giới, họ vẽ cách đây vài thế kỷ, đến hôm nay ta mới thấy hết được cái giá trị...
GĐ Bác Tám và bộ phim "Sự Thật về Hồ Chí Minh"
Tối qua ông Tám qua ông Tư chơi, tìm thêm được một số điểm trong câu chuyện làm cuốn phim Sự thật về Hồ Chí Minhcả nhà đã đi ngủ nên ông Tám cũng chưa có dịp chia sẻ cùng gia đình, mà đối tượng cần thiết nhất là vai trò của bà Tám. Dù muốn hay không ông Tám cũng cần phải chứng tỏ cho bà Tám thấy, tuy lớn tuổi nhưng không có nghĩa là ông thiếu sáng suốt hay hời hợt như bà Tám nghĩ. Cái thái độ bắt nạt của bà Tám cũng làm cho ông Tám cảm thấy khó chịu, nhất là sự đàm tiếu bên ngoài. Mặt dù mặt tình cảm trong gia đình không có gì trục trặc hay thay đổi. Chính vì thế dạo này ông Tám ít nhậu hơn, và dành thời gian rỗi rảnh vào những câu chuyện thời sự nóng bỏng hữu ích hơn trong đấu tranh. Mới sáng sớm, trong tay còn cầm ly café, thấy bà Tám từ nhà sau lên, ông Tám vội lên tiếng... - Ủa bà làm gì mà dậy sớm quá vậy, mới sáng đã thấy bà lục đục nhà sau rồi. - Trời! mấy giờ rồi mà ông nói sớm, 10 giờ sáng rồi đó tưởng còn sớm lắm sao. Ông di đâu mà qúa vậy, khuya lắc khuya lơ mới chịu mò về, thiệt tình... Cái tật ăn nhậu la cà cũng chưa bỏ được... Già rồi ông ơi, giữ gìn sức khỏe chút cho con cái nó bớt lo. - Có la cà ăn nhậu gì đâu, tại hôm qua có mấy ông bạn của anh Tư, ở Mỹ qua chơi, nên anh Tư giữ lại nói chuyện trời trăng mây nước thôi mà. Ở bển họ cũng quan tâm và nói nhiều về vai trò ông Trần Quốc Bảo và cuốn phim Sự thật về Hồ Chí Minh, và cũng có nhiều điểm mới lạ đó bà. - Lại có gì mới lạ nữa đây, mấy ông mà cũng nhiều chuyện quá hả, đâu thua gì đàn bà tụi tôi. - Bà lại nói linh tinh gì đây, đàn ông tụi tui có nhiều chuyện chăng cũng toàn chuyện mang tính quốc sự, đâu phải chuyện vớ vẩn, ngồi lê la đái không qua ngọn cỏ, rồi chỉ bàn chuyện người này người kia đâu mà nói. Thiệt tình... - Ôi! nhiều chuyện thì chuyện nào cũng như nhau mà có gì đâu mà ông phải đính chính. Vậy mấy ông tìm ra được điều gì mới, nói ra thử xem có lý không đã chứ, còn nếu chỉ bàn bạc tào lao thì chẳng những không có lợi mà còn có hại đó nghe. - Thì cũng bàn vậy thôi mà, nhưng nghe ra thì đa số nhận thấy cũng khá có lý đó bà. - Có lý ở chỗ nào, và cái gì mới được chớ, cứ lòng vòng vậy thì ai biết đâu mà lần... - Ừa, trước hết, ai cũng đồng ý với LM Nguyễn Hữu Lễ và ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện là mình cần phải làm được bộ phim để lột trần bộ mặt gian trá, xảo quyệt, phản dân hại nước của Hồ Chí Minh. Chính bản thân tôi đây nè, nếu các ông làm được bộ phim đó, thì tôi sẵn sàng đóng góp dài dài chớ không phải chỉ đóng có một lần là xong đâu. Nhưng nghe cái ông Trần Quốc Bảo nói làm phim này là phim tài liệu, chỉ dùng những đoạn phim tài liệu thế giới đã có chứ không tuyên truyền, không bôi nhọ Hồ Chí Minh, thì ai cũng lo ngại. Nhất là theo sự giải thích của ông Trần Quốc Bảo thì sự đòi hỏi bằng chứng cụ thể về sự gian ác và thủ đoạn của Hồ tặc là một điều rất hiếm hoi và hạn hẹp. Ngược lại ba cái trò bình phong sáng giá tốt đẹp do CS nguỵ tạo thì lại nhiều. Rồi làm một bộ phim tốn kém cả nửa triệu như vậy, mà lại không dựa vào sự quyên góp của cộng đồng, chỉ dựa vào mấy vị mạnh thường quân, thì tôi hỏi, họ là ai? Tại sao họ lại sẵn sàng bỏ cả tiền của như vậy? Những người đã có lòng như vậy thì mình phải nghe tên biết tiếng. Rồi nếu họ bỏ tiền, họ lại tìm cách ảnh hưởng đến nội dung phim thì chúng ta nghĩ làm sao? - Ừa, nghe thì cũng có lý đó, nhưng vấn đề là ở đâu mới đáng nói. - Rồi ông Trần Quốc Bảo mới đây đòi đối thoại với CS, rồi ông còn nói sẵn sàng về tham chánh, nếu CS bỏ điều 4 hiến pháp để chấp nhận đa đảng. Như vậy thì ông làm bộ phim "Sự Thật về Hồ Chí Minh" là sự thật thế nào để ông có thể đối thoại với CS và đòi về VN tham chính với CS? Chẳng lẽ việc ông Bảo làm phim với việc ông về VN tham chính với CS lại liên quan với nhau?... |