Liên Mạng Việt San

[ Trang Liên Mạng Việt San]

[ Thời Sự VN ]

[ Bình Luận ]

[ Văn Học và Lịch Sử­]

[ Vườn Thơ ]

[ Radio/TV Online ]

Bài Đã Đăng

Trang Bài Cũ

Mục Thư Cũ

Chinh t hức thành lập ngày28/12/2005 Copy Right by Nhất Thanh

Mọi bài vỡ xin đóng góp và gửi vể Liên Mạng Việt San lienmang_vietsan@yahoo.com 

 

Gia Đình Bác Tám và buổi nói chuyện của ông Đỗ Hoàng Điềm

Bài Viết Đăng Nhập vào: Thursday, November 8, 2007

< Trở Lại Trang Đầu

- Tư Hột Vzịt -

Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.

Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.

Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.

Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.

Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.

Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.

Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.

Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.

Gia Đình Bác Tám và buổi nói chuyện của ông Đỗ Hoàng Điềm

Nôn nao chờ đợi cả tuần lễ, hôm nay ông Tám hí hửng đi nghe Đỗ Hoàng Điềm nói chuyện, để mong tìm ra ánh sáng của sự thật cho nhiều vấn đề mà ông không hiểu rõ từ nhiều năm qua. Nhưng sau khi đi về , ông hoàn toàn thất vọng, chẳng tìm ra được tí ánh sáng nào. Ngược lại, ông còn cảm thấy vấn đề càng rắc rối như đang đi trong màn đêm sâu thẳm đầy cạm bẫy chông gai. Vừa lái xe vào nhà, ông đã bị bà Tám chất vấn lung tung. Bà Tám lên tiếng hỏi:

-Ủa! ông về rồi hả, có gì đặc biệt không vậy, ĐHĐ nói gì hay không ông, bà con mình có hỏi gì nhiều không ông?
- Trời! hỏi cái gì tùm lum vậy, ai biết đâu mà trả lời, thiệt tình... Muốn hỏi thì hỏi từng câu, tui kể từ từ cho mà nghe. Chán lắm bà ơi, không ra cái giống gì hết trọi.
- Cái gì mà chán, thì tui thắc mắc nên phải hỏi chớ, chuyện này đâu phải nhỏ, nó liên quan tùm lum đến quốc gia đại sự đó ông ơi.
- Thì ai mà không biết, bộ chờ bà nói tui mới biết sao?
- Vậy có ai hỏi về vụ câu nói “sẵn sàng hy sinh ba triệu người Việt hải ngoại” không ông?
- Đương nhiên là có rồi, nhưng ĐHĐ trả lời lạng quạng lắm, vòng vo tam quốc cho đã rồi mới phủ nhận hoàn toàn.
- Sao lại phủ nhận, có audio tiếng nói hắn rõ ràng mà ông.
- Thì hắn nói đó là một sự ngụy tạo của những kẻ bất mãn Việt Tân, ráp nối tầm bậy rồi tung lên Net. Còn hắn nói chưa bao giờ nói câu đó hết.
- Vật sao...Hìhìhì hắn nói như vậy tui biết nói ai rồi.
- Hắn chỉ nói chung vậy thôi, đâu có nói ai.
- Nói ông Trần Xuân Ninh chứ ai, nghe là biết liền, thiệt tình suy bụng ta ra bụng người, cái này cà... pháo lắm đó nghe.
- Ừa, ai không biết Bs Trần Xuân Ninh là một người có tiếng tăm, rất trọng danh dự và nhân cách, tui nghĩ không bao giờ ổng làm cái trò bỉ ổi này đâu. Thiên hạ hay lấy lòng tiểu nhân để đo lòng quân tử lắm bà ơi, chuyện thường tình mà.
- Thì đúng vậy. Mà có gì đặc biệt nữa không?
- Còn nhiều, từ từ tui kể cho bà nghe, đừng hối, bà mà hối tui quên hết trơn, nói bậy bạ tùm lum bây giờ.
- Vậy có gì kể đại đi.
- Ồ! Phải nói rằng anh chàng ĐHĐ này đóng kịch cũng giỏi lắm đó, nói như Vẹt mà không biết ngượng miệng.
- Hắn nói gì mà ông dám bảo người ta nói như Vẹt? Cẩn thận nghe ông.
- Cẩn thận khỉ gì, tui thấy hắn nói ngược ngạo hết trơn, bà coi hắn dám nói Việt Tân lúc nào cũng ôn hòa, dân chủ, nghe đã cái lỗ nhĩ. Thiệt cho người đi hành hung, đe dọa chính bà con tỵ nạn mình mà dám nói dùng tình cảm ôn hòa để đắc nhân tâm, thiệt là mắc cười.
- Thì tôi nghe con mụ Bảy nó về nó nói rõ ràng, nên tôi hiểu đầu đuôi câu chuyện. Còn ông nói chữ tác ra chữ tộ, làm rối tinh mù cả lên.
- Nè nè, bà ăn nói cẩn thận à nghe. Không là tôi dùng "biện pháp ôn hòa dân chủ" với bà bây giờ đó nghe. Bảo rồi đó, không lúc thiệt thân thì lại quang quác như vịt cắt tiết ấy...
- Ăn nói cẩn thận chỉ rứa mới được? Bộ ông chơi "biện pháp ôn hòa dân chủ" thì tui không biết chơi "dân chủ ôn hòa" với ông sao? Nói thiệt ông nghe chớ, lành làm gáo, mẻ làm môi, ông có giỏi thử coi là biết.
- Tôi đi về ăn nói có đầu có đuôi, bà lại bảo tôi nói lung tung.
- Thì không lung tung, nhưng ông đầu óc như con chí, đâu có thấy được, phương pháp đấu tranh ôn hòa của VT là tuyệt hay.
- Hay ở chỗ nào bà nói coi?
- Con mụ Bảy nó bảo ông Đỗ Hoàng Điểm ăn nói rất giỏi và lý luận rất hay. Ông Điềm chẳng nói là với CS, chúng nó mạnh, nó có vũ khí, có công ăn bộ đội đầy khắp mọi nơi, thì mình phải dùng biện pháp ôn hòa để không phải đối đầu với cái sở trường của chúng. Chúng nó mạnh mà mình lại đối đầu với nó là dại dột là chết không có chỗ chôn. Còn với mấy anh nhà báo quèn, tiền bạc không có, vũ khí cũng không, yếu re bà rù, thì ông Điềm phải biết dùng cái sở trường để trọi cái sở đoản của địch chớ ông. Ba cái chuyện này người ta nói đầy trong binh pháp. Ông không đọc không biết, nên đâu có hiểu được cái lẽ cao siêu, nói một đàng làm một nẻo của mấy ông Trung ương đảng VT.
- Bà nói hay quá ta... Thì ra chồng con có khôn mấy đi nữa, thì so với vợ, tôi cũng không cao hơn ngọn cỏ... Phải không bà?
- Cái ông này, nói gì mà kỳ thiệt. Tôi chỉ nghe thiên hạ nói đàn bà không đái qua ngọn cỏ. Nay ông lại vì mình không cao hơn ngọn cỏ...
- Nói vậy là nói thiệt đó, chớ đâu có ví von gì. À mà còn cái vụ đài Chân Trời Mới, sao tôi không thấy ai hỏi gì cả là thế nào hở bà?
- Cái ông này hay thiệt. Ông đi dự về bây giờ lại hỏi tôi. Mà tại sao ông có mặt ở đó ông không hỏi cho ra môn ra khoai?
- Tại vì tôi thấy có nhiều người hỏi quá...
- Sao con mụ Bảy nó bảo đâu có mấy người hỏi đâu. Còn dư thì giờ nên có người được hỏi tới hai lần lận. Đã vậy mà còn dư tới 10 phút, cũng chẳng có ai hỏi. Chắc là ông lại chồng chéo, hay sợ hãi chớ gì? Tôi trông cái mắt ông láo liêng, rồi râu ria ông rung rung là tôi đủ hiểu rồi.
- Bà chỉ nói tầm bậy tầm bạ không à. Bà cứ tưởng tôi trong nhà này nể sợ bà, là ra ngoài thiên hạ tôi cũng xếp ve như rắn mùng 5 hay sao? Còn khuya đó bà. Tôi không hỏi là vì tôi thấy cái chuyện Chân Trời Mới ông Lý Thái Hùng đã hai lần xin lỗi rồi.
- Hai lần xin lỗi?! Hứ...
- Tôi nói vậy chả đúng hay sao. Bà thử nghĩ coi, người ta đường đường là tổng bí thư đảng. Oai lắm chứ bộ. Vậy mà hai lần viết thư xin lỗi. Tôi hỏi bà xưa nay trên trái đất này có tổng bí thư nào hai lần viết thư xin lỗi về một lỗi lầm hay không? Chẳng nói đâu xa, cứ hỏi ngay bà đó. Bao nhiêu chuyện bà làm sai rành rành ra đó, nhưng trông chờ một lời xin lỗi của bà cũng còn khuya....
- Xin lỗi một lần hay mười lần không quan trọng.
- Ủa vậy thì quan trọng cái nỗi gì?
- Quan trọng nhất trong xin lỗi là phải chân thành. Không quanh co, nguỵ biện. Ông nghe rõ chưa.
- Chà chà, cái đó thì bà quả là có lý đó. Đúng xin lỗi quanh co như LTH thì càng xin lỗi lại càng làm cho thiên hạ bực mình. Cái tội tày trời ra đó, vì sao mà phạm thì cho đến giờ vẫn quanh co... À bà này, còn chuyện này nữa vui đáo để. Khi ông Nguyễn Đình Khánh hỏi về cái vụ bốn “nhà dân chủ” đi gặp Tổng thống Bush như thế nào, mang ý nghĩa gì, mà tại sao ông Bush lại không biết CPC là cái quái gì cả, thì ĐHĐ trả lời mắc cười lắm.
- Hắn trả lời sao mà ông nói mắc cười?
- Hắn nói ở nước Mỹ, mặc dù ông Bush là Tổng thống, nhưng thực ra ông không biết gì hết, bởi vậy khi nói đến cái danh sách CPC, ổng mới tỏ ra ngạc nhiên hỏi lại.
- Trời, người ta là Tổng thống mà không biết gì là sao, thiệt là mắc cười thiệt, lần đầu tiên trong đời tui nghe được chuyện này đó ông. Mà nếu nói rằng ông Bush không biết gì thì gặp bốn “nhà dân chủ” để làm gì, bộ diễn tuồng chơi cho vui sao?
- Vậy mới hay chứ bà, khi thì ĐHĐ nói rằng mỗi một đời Tổng thống khi bước vào cuối của nhiệm kỳ 2 thì họ phải làm một cái gì đặc biệt để lưu vào sử sách. Giống như tổng thống Reagan lưu vào sử sách là vị tổng thống Mỹ đã có công giật sập bức tường Bá Linh đó bà. Còn ông Bush trong suốt thời gian ông làm Tổng thống đến nay sắp hai nhiệm kỳ, mà chưa làm gì ra hồn, lại còn bị sa lầy ở Iraq, bởi vậy ông mới nghĩ ra chuyện phải tiếp bốn nhân vật “dân chủ VN” để có cái gì đó đặc biệt lưu lại trong sự nghiệp của ông....
- Trời đất! Dữ vậy sao, theo nhiều người bình luận thì họ nói ông Bush tiếp mấy ông ‘dân chủ” này chỉ là vở tuồng cho vui thôi, họ còn nói có sự thỏa hiệp của CS tung hứng với Mỹ trong vụ này nữa đó ông, hai bên đều có lợi mà.
- Ừa, ngay ĐHĐ cũng nói vậy mà, hắn nói Mỹ bang giao với CS có rất nhiều điều lợi, còn mình đâu làm cái gì có lợi cho Mỹ đâu mà họ tha thiết.
- Nói gì kỳ vậy, mới hồi nãy ĐHĐ nói ông Bush tiếp “bốn nhà dân chủ” là để lưu lại lịch sử mà bây giờ lại bảo bang giao với CS có lợi hơn và cộng đồng người Việt không đáng cho Mỹ quan tâm thì đúng là hết ý, câu trước chửi câu sau, mâu thuẫn tùm lum vậy?
- Thế mới có chuyện nói chớ, chắc gã này bị tẩu hỏa nhập mà rồi nên mới loanh quanh, luẩn quẩn như vậy đó bà. Đã vậy, gã còn bảo TT Mỹ chỉ có kế hoạch 4 năm cho nhiệm kỳ. Gã nào giỏi ở tới 2 nhiệm kỳ là chuồn, chẳng cần có kế hoạch gì ráo trọi. Nghe gã nói vậy, ông Nguyễn Đình Khánh mới hỏi, trước kia ở VNCH mình còn có kế hoạch 5 năm, 10 năm, 20 năm. Bộ nước Mỹ người ta ngu sao mà chỉ có kế hoạch 4 năm...
- Cha chả, ông NĐK hỏi như vậy là vén lớp mây mù cho lão ĐHĐ sáng mắt sáng lòng ra đó ông ơi. Đúng là kim khẩu có khác. Thiệt ông mà được một góc của ông NĐK thì tôi cũng mở mày mở mắt với thiên hạ...
- Bà im ngay đi nghe không. Tôi là tôi chúa ghét, bà đem đàn ông thiên hạ ra so sánh với chồng. Tôi dù có đui què mẻ sứt đi nữa thì cũng nhờ tôi mà bà có được mấy đưá con. Không có tôi thì còn khuya. À mà này, có chuyện này nữa hay lắm cơ...
- Chuyện gì thì nói đi. Cứ úp úp mở mở hoài mệt cả người...
- Bà có biết khiông, trong buổi nói chuyện, Bs Tiến lên phát biểu lại nhấn mạnh lập trường chống cộng cương quyết trước sau như một, không bao giờ chệch hướng, chao đảo vì bất cứ lý do gì của cộng đồng NVTDUC.
- Ủa có chuyện đó nữa sao? BS Tiến làm vậy thật là xứng đáng là một vị minh chủ võ lâm.
- Thì tôi đã nói với bà nhiều lần, tình thế bây giờ, BS Tiến là cột trụ ngăn chặn làn sóng đỏ CS đó thôi.
- BS Tiến đến dự là một vinh dự cho VT. Nhưng BS phải thẳng thắn minh định lập trường như vậy thì mới giúp cho VT trở về nẻo chánh được. Thiệt đúng là Chủ Tịch một cộng đồng nổi tiếng chống cộng trên thế giới từ xưa đến nay, phải không ông?
- Chưa hết đâu bà, Bs Tiến còn nói, tôi nhớ nguyên văn thế này: “Trong cộng đồng người Việt hải ngoại trên khắp thế giới, kể cả Úc Châu, đã có rất nhiều những điều dị nghị, những lời chỉ trích đối với đảng VT, một số chỉ là những lời đồn đaiï, đổ đoán không đáng kể, nhưng một số khác phát xuất từ những sự kiện cụ thể đã xẩy ra trong thực tế”
- Trời ơi, sao ông giỏi thế? Xưa nay tôi đâu có thấy ông thuộc lòng được câu nào, chữ nào bao giờ đâu. Mà sao hôm nay ông nói thuộc làu làu như cháo chảy vậy?
- Thì tôi nghe lời nói tâm huyết của BS là tôi nuốt từng lời, rồi nó chạy ngay vào tim gan phèo phổi. BS nói xong là tôi thuộc liền liền cứ như máy ghi âm vậy.
- Trời! Bs Tiến nói vậy là quá rõ rồi, cái quan trọng là câu “một số khác phát xuất từ những sự kiện cụ thể đã xẩy ra trong thực tế”. Thái độ thẳng thắn quang minh chính đại của BS như vậy sẽ giúp cho họ hiểu, không phải ở Úc châu này là nơi chỉ có những phường giá áo túi cơm à. Ở đây là chốn rồng nằm cọp nấp đó à.
- Thì vậy, có tật mới giựt mình mà bà, nếu không có gì khuất lấp thì đâu phải quanh co để xẩy ra cái cảnh câu trên đá câu dưới, câu trước đá câu sau tùm lum như vậây. Chưa hết đâu, còn nhiều chuyện nữa đó.
- Còn gì nữa sao không nói lẹ đi, thiệt tình cha nội này bữa nay ấm ớ quá đi.
- Bs Tiến nói vậy chưa đủ mà, ổng còn nói thêm :”Chúng tôi tin tưởng rằng nếu những cáo buộc này chỉ là những ngộ nhận thì với tấm lòng trong sáng, với sự thẳng thắn và lương thiện quý vị sẽ thành công và làm được cái việc giải tỏa tất cả những cáo buộc, những lời dị nghị”.
- Cha chả, mấy cái chữ “trong sáng, thẳng thắn, lương thiện” này nghe sao nó chát chúa quá. Đúng là đi guốc vào bụng thiên hạ còn gì. Đến dự mà nói được những lời tâm huyết như vậy thì cũng xứng đáng. Chớ đến mà vỗ tay cò mồi thì thật là xấu hổ cả với con gà què trong nhà...
- Thì nghe những lời quang minh chính trực, ngời ngời chánh đạo như vậy của BS Tiến, ông ĐHĐ cũng lên tiếng nói hệt như BS Tiến nói, cũng trước sau như một không hòa hợp hòa giải, chia ghế với CS, cũng giải trừ CS quang phục quê hương....
- Thiệt tình, đúng là nói như con Vẹt, chẳng ra cái gì hết trọi. Ngay trong Web của VT trước đây từng rêu rao luận điểm này mà, bây giờ lại chối biến. Hết ý luôn.
- Thì dúng rồi, bà còn nhớ bài Saigontimes phỏng vấn ông Nguyễn Kim và Trần Ngọc Đức hồi ra mắt VT tại Sydney không?
- Nhớ chớ sao không, ở trỏng ông Nguyễn Kim có nói, đợi đến khi diệt được CS thì khó lòng vực lại được những đói rách, đổ nát. Chi bằng cứ canh tân trước, canh tân cho đã đi, đào mương đào giếng cho thiệt nhiều vào rồi tụi CS nó đi đâu cũng gặp mương gặp giếng, là tụi nó sẽ té mương té giếng, chết đuối ráo trọi cho coi... Như vậy là khoẻ re, đã giết sạch VC mà khỏi phải mất công đào hố, chôn cất...
- Thiệt tình, tui cũng không hiểu ĐHĐ làm chủ tịch cái kiểu gì nữa, đi du thuyết lại không thuộc bài, gặp đâu nói đấy, bà con cười cho thúi đầu luôn.
- Ừa, ăn nói kiểu này thì làm sao lấy được niềm tin của đồng bào đây. Thiệt tình....
- Còn nữa, ĐHĐ còn nói đồng bào khiếu kiện trong nước đi từ Tiền Giang lên Saigon, mỗi đầu người tốn phí cả trăm USD, và kêu gọi đồng bào hải ngoại quyên góp tiền bạc yểm trợ nữa đó.
- Cái gì! đi từ Tiền Giang lên Saigon mà mất cả trăm USD, ai mà tin cho nổi. 100 USD ở VN lớm lắm đó. ĐHĐ lấy tin ở đâu ra vậy?
- Cái này không có à nghe, ĐHĐ không nói lấy tin từ đâu ra, chỉ nói khơi khơi vậy thôi, đừng xuyên tạc nghe.
- Bộ họ chưa tởn ba cái vụ quyên tiền tai tiếng hồi xưa hả. Còn cả cái vụ tên Vẹm cái Huỳnh Tiểu Hương đội lốt từ thiện kinh tài cho VC ồn ào một thời đó, cũng đừng nói với tui là không hề không liên quan tới VT nghe.... Nghe hoài chán cái lỗ tai rồi.
- Còn một chuyện cũng hơi lạ mà tui không hiểu ra, không biết có phải bà con mình sợ VT trả thù hay sao đó mà ít người đặt câu hỏi lắm, mặc dù lúc giải đáp thắc mắc còn dư rất nhiều giờ đó bà.
- Ừa, đúng ra còn rất nhiều điều phải đặt vấn đề với VT, thí dụ như vụ đài Chân Trời Mới, hay vụ hăm dọa hành hung chẳng hạn, còn rất nhiều mà. Nhưng nếu nói là vì sợ bị trả thù mà không dám đặt câu hỏi thì tui không nghĩ vậy. Theo tui, chỗ đó cũng không đông người, ngó qua, ngó lại, đại đa số là người của họ và một số chức sắc trong cộng đồng. Như vậy, chắc là do sự chồng chéo nào đó thôi, có thể họ sợ “bứt mây, động rừng” chứ không phải sợ hành hung đâu. Đất nước tự do dân chủ pháp trị mà ông ơi.
- Ừa, bà nói cũng đúng, nhưng thôi đi, nói hoài ba cái vụ này càng thêm buồn cho đất nước mình, tui mệt quá, đi nghỉ chút nghe bà. Bà cũng nghỉ đi, chắc tối nay mấy nhỏ cũng về chơi, để tụi nó về, mình hỏi thử tụi nó coi ý kiến ra sao.
Nói rồi ông Tám bỏ đi nghỉ, còn bà Tám tiếp tục làm ba cái lặt vặt trong bếp, và câu chuyện tạm ngưng tại đây.

Tư Hột Vzịt (SGT- Úc Châu)

posted by Lien Mang Viet San @ 2:05 AM  

<< Trở Lại Trang Đầu

 

Liên Kết

BLOGGER

 

Bạn là người thứ  

Ghé Thăm LMVS