Liên Mạng Việt San

[ Trang Liên Mạng Việt San]

[ Thời Sự VN ]

[ Bình Luận ]

[ Văn Học và Lịch Sử­]

[ Vườn Thơ ]

[ Radio/TV Online ]

Bài Đã Đăng

Trang Bài Cũ

Mục Thư Cũ

Chinh t hức thành lập ngày28/12/2005 Copy Right by Nhất Thanh

Mọi bài vỡ xin đóng góp và gửi vể Liên Mạng Việt San lienmang_vietsan@yahoo.com 

 

Gia Đình Bác Tám & CHỦ TỊCH VIỆT TÂN ĐỖ HOÀNG ĐIỀM, NGƯỜI ĐÃ TUYÊN BỐ: “Nếu cần sẽ hy sinh 3 triệu người Việt hải ngọai!”

Bài Viết Đăng Nhập vào: Tuesday, November 6, 2007

< Trở Lại Trang Đầu

- Tư Hột Vzịt -

Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.

Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.

Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.

Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.

Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.

Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.

Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.

Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.


--------------------------------------------------------------------------------

GIA ĐÌNH BÁC TÁM & CHỦ TỊCH VIỆT TÂN ĐỖ HOÀNG ĐIỀM, NGƯỜI ĐÃ TUYÊN BỐ: “Nếu cần sẽ hy sinh 3 triệu người Việt hải ngọai!”

Bà Tám đi ra đi vô, tuy bà không nói gì nhưng nét mặt nghiêm nghị, nên ông Tám suốt từ nãy đến giờ vẫn ngồi im thin thít, mặc dù ông đã quá hẹn cả tiếng đồng hồ. Ông sốt ruột nhìn bà Tám đi ra đi vô, muốn lên tiếng xin phép bà mấy lần mà lại không dám. Đi qua mặt ông Tám cả chục lần, bà Tám sực nhớ ra điều gì đó quan trọng lắm bèn đứng ngay lên, chẳng nói chẳng rằng, đi thảng vào phòng của bà rồi trở lại phòng khách trên tay cầm một tờ giấy rồi lớn tiếng với cô con gái...
Chút nữa thì tao quên mất một việc quan trọng!
Việc gì mà quan trọng dữ vậy hả má!
Thì tụi mầy xem đi thì biết ngay chứ gì!
Nói tới đây bà Tám liệng ngay mảnh giấy xuống bàn phòng khách và nói:
Đó! Ông đọc đi cho sáng mắt sáng lòng!
Chuyện gì dzậy hả bà?
Thì chủ tịch đảng Việt Tân Đỗ Hòang Điềm sắp đến Úc để nói chuyện, hay thuyết trình gì đó.
Đỗ Hoàng Điềm? Có phải là người đã từng tuyên bố nếu cần sẽ hy sinh 3 triệu người tỵ nạn tại hải ngoại để về cùng với CS canh tân đất nước, phải không bà?
Chính tay đó đóù! Chứ còn ai trồng khoai đất này nữa.
Đỗ Hoàng Điềm? Có phải là người đã chấp nhận tung hứng với tờ báo thân cộng Việt Weekly, giả vờ trả lời phỏng vấn tay ký nô Ô Quan Hạ, mà thực chất là chơi trò đối thoại với trùm CS Võ Văn Kiệt?
Thì chính y chứ con ai trồng khoai đất này nữa?
Mà tờ Việt Weekly chính là tờ đã ca ngợi tên trùm sò Hồ Chí Minh là thánh, là Nghiêu là Thuấn, khiến cộng đồng người Việt bên Mỹ biểu tình chống đối liên tục cả mấy tuần nay?
Thí nó đó. Tờ báo này chuyên môn phỏng vấn kiểu tung hứng những tên CS. Những người đấu tranh có tâm huyết, có chính nghĩa, không bao giờ trả lời phỏng vấn tờ báo này. Chỉ có những tên cò mồi của CS, những thân cộng mất nết, với những chính khách cơ hội, mới chịu trả lời phỏng vấn mà thôi.
Chả chả, kiểu này thì tôi phải tìm hiểu cho ra môn ra khoai mới được... Đâu đâu đưa coi, đưa coi...
Ông Tám loay hoay, một tay thì thọc vào túi áo đặng lấy cặp mắt kiếng, còn tay kia thì với lấy tờ giấy mà bà Tám vừa liệng xuống bàn. Vừa đeo kiếng đọc sách lên thì chuông điện thọai reo lên lanh lãnh. Ông Tám đứng lên thì cô Tư bèn lên tiếng...
Để con nghe điện thọai cho ba!
Để đó tao nghe! Thiệt, trứng cứ đòi khôn hơn rận!
Vừa sẵng giọng nói ông Tám vừa chậm rải bước đến chiếc bàn nhỏ có đặt chiếc máy điện thọai, vừa đi ông Tám vừa lẫm bẩm:
Chắc là điện thọai của anh Tư xóm củi!
Ông Tám vừa nhấc điện thọai lên thì nghe giọng của anh Tư xóm củi ở phía bên kia đầu dây:
Bộ anh quên tụi này rồi hả! Nếu bả không cho anh đi thì báo cho tụi này biết đặng tụi này giải tán sớm.
Không phải dzậy đâu là không phải dzậy đâu anh Tư à!
Dzậy thì việc gì đã xảy ra, tụi này đợi anh dài cả cổ mà chẳng thấy anh đến!
Dzề vụ hiến pháp thì có nhiều điều hấp dẫn lắm. Đã xong rồi. Tui định đến nhà anh ngay, nhưng lại có chuyện hấp dẫn hơn nên các anh cảm phiền ngồi uống thêm một dzài chung trà nữa là tui đến ngay. Bảo đảm 100 phần dầu mà!
Nếu đúng dzậy thì tụi này sẵn sàng chờ anh đó.
Nói xong anh Tư xóm củi cúp máy. Ông Tám cũng gác máy điện thọai và trở lại phòng khách. Bà Tám cùng 2 cô con gái cưng của bả đã ngồi sẵn đợi ông Tám...
Ông đã đọc xong chưa?
Tui định đọc thì điện thọai của anh Tư gọi đến. Bà thủng thỉnh đặng tui xem cái thông báo này tụi nó nói cái gì mới được à!
Nói tới đây ông Tám bèn đưa tờ giấy lên đặng đọc. Dường như cặp mắt kiếng đọc sách lâu ngày chưa thay tròng mà ông Tám thì tuổi đời chồng chất nên không còn tỏ như ngày nào mới thay. Ông Tám bèn đưa tờ giấy ra thật xa đặng thấy rõ hơn. Đọc xong ông Tám ngồi bịch xuống ghế một cách não nùng...
Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm nhậm chức đã lâu sao đến giờ này mới sang Úc hỉ, bà hỉ?
Thì đáng lẽ nhậm chức xong là phải đi một vòng chu du thiên hạ. Nhưng kẹt cái, đã nói sẵn sàng hy sinh 3 triệu người Việt hải ngoại thì còn mặt mũi nào mà nhìn người Việt hải ngoại. Tiếp đó là vụ BS Trần Xuân Ninh thổi hồi còi báo động Trung Ương Đảng VT chệch hướng. Rồi bài phỏng vấn BS TXN trên báo Sàigòn Times được loạn truyền khắp mọi nơi. Kế đó là vụ đài Chân Trời Mới, bể tùm lum thì làm sao dám đi. Dù sao ông ta cũng là người có liêm sỉ, biết mình làm sai nên cũng ngượng ngùng, không giống như bí thư Lý Thái Hùng....
Ba má không biết đâu. Chúng con có quen với mấy người bạn trong Việt Tân. Họ nói, đại đa số anh em đảng viên đều bất mãn với câu tuyên bố của ông ĐHĐ. Rồi cái vụ đài Chân Trời Mới họ cũng bất mãn lắm. Họ đã phản đối ông ĐHĐ khi ông ta sang đây.
Ủa mày nói vậy là ông ĐHĐ đã sang đây rồi hả? Chắc là sang từ mấy năm trước chứ gì?
Dạ thưa ba má không phải vậy đâu. Ông sang sau khi được bầu làm chủ tịch đảng VT. Nhưng vì lúc đó chưa thuận tiện nên không ra mắt đồng hương.
Vậy mày nghĩ bây giờ là thuận tiện hay sao?
Thưa ba, bây giờ tình thế tương đối lắng dịu. Thêm vào đó, ông mới tiếp đại sứ Mỹ...
Chu choa ơi, ông thấy họ nghĩ chưa? Tiếp đại sứ Mỹ thì có gì mà thuận lợi. Mỹ xưa nay chỉ biết phụng sự quyền lợi của Mỹ. Trước kia, Mỹ thấy ngăn chặn làn sóng đỏ là có lợi thì Mỹ hậu thuẫn VNCH đánh CS. Đến khi Mỹ bắt tay với Trung Cộng là Mỹ bỏ VNCH. Bây giờ Mỹ bắt tay với CS là có lợi thì mình phải có thái độ.
Thưa ba, tình thế đấu tranh hiện nay là CS dùng tài nguyên quốc gia, nhân công rẻ mạt và thị trường tiêu thụ tại VN làm miếng mồi để bắt tay với tư bản ngoại quốc, với thế giới tây phương. Kết quả là CS, tư bản, và bọn VC nằm vùng sẽ cùng nhau tung hứng tấm bình phong dân chủ để lôi kéo cộng đồng người Việt hải ngoại mình vô bẫy đó mà.
Cô con gái út, không biết chuyện liền ngây ngô hỏi...
Đỗ Hòang Điềm là ai vậy má?
Đỗ Hòang Điềm là chủ tịch của Đảng Việt Tân Chệch Hướng đó. Y còn có tên Bùi Đức Khiêm.
Cái tên này nghe cũng hay đó ba à!
Tên hay là hay ở chỗ nào mầy nói cho tao nghe thử coi!
Đức Khiêm theo con nghĩ là vừa có đức độ, vừa có sự khiêm cung, khiêm tốn đó ba à!
Tên thì như dzậy nhưng đức độ lại không mới kẹt chứ!
Bộ ổng đã làm những điều gì bậy bạ lắm hay sao mà ba, má có vẽ thiếu thiện cảm với ổng dữ vậy?
Thiếu thiện cảm hả?! Phải nói là tất cả những người Việt tỵ nạn cộng sản nào có lương tâm, có chính nghĩa và đủ sáng suốt, đều phải ác cảm với Đỗ Hoàng Điềm mới đúng.
Chuyện gì mà dữ vậy ba?
Tụi mầy không biết đâu! Nó ĐHĐ đã từng tuyên bố gây không biết bao nhiêu sự căm phẩn cho những người tỵ nạn CS tại hải ngọai.
Ông ta đã tuyên bố điều gì vậy ba? Ba à! Đây là một đất nước pháp quyền, ba không nên làm những điều trái với luật pháp. Kẹt lắm đó! Ba có biết vậy không. Xin ba đừng nóng tánh.
Tụi mầy không biết đó thôi! Tao là một thằng già tỵ nạn đã bỏ nước ra đi, vì sự tàn ác dzà dã man của tụi CS. Cái thân già của tao mấy thập niên phải sống vất vưỡng nơi đất khách quê ngừơi, thế mà nay ĐHĐ chủ tịch một chánh đảng nổi tiếng do tướng Hoàng Cơ Minh có tâm huyết thành lập, nhưng y lại dám tuyên bố làm nhục không những cho cá nhân của tao mà còn cho cả 3,000,000 người Việt tỵ nạn CS tại hải ngọai thì thử hỏi tụi mầy rằng tao có hận không cơ chứ?
Nhưng ba à! Ba phải bình tỉnh. Hãy nói cho tụi con biết là ông ta đã nói những điều gì mà ba giận dữ như vậy?
Thì chính y đã rằng “Nếu cần sẽ hy sinh 3,000,000 người Việt tại hải ngọai”.
Bộ ổng điên rồi hả. Dù sao thì ông ta cũng là một người có ăn học, lại lớn lên ở một nước có tự do dân chủ. Tại sao lại dám đưa ra những lời tuyên bố như vậy!
Đó mới là điều đáng nói chứ! Nếu một người không có bằng cấp, thiếu ăn, thiếu mặc mà nói bậy bạ thì cộng đồng người Việt tỵ nạn có ai thèm chê trách và để ý làm gì. Đằng này bằng cấp đầy mình mà lại ăn nói hồ đồ như dzậy thì làm sao có thể chấp nhận cho được.
Nếu đó chính là lời tuyên bố của ông ta thì quả là một điều không thể chấp nhận được. Thử hỏi ông ta lấy tư cách gì mà tuyên bố những điều như thế!
Tụi mầy hiểu được điều đó để chia xẽ dzới cái thân già này là tao mừng lắm rồi.
Nhưng ba à! Ba đừng quá "bức xúc" như vậy!
Mày nói gì? Mày nói gì? Ai "Bức xúc"? Tao đã cấm mày không được nói hai chữ "bức xúc" nghe rõ chưa con ranh. Mà tao đã nói rồi, đây không phải là một sự "bức xúc", mà tao cần phải nói rằng đây là một sự căm phẫn thì đúng hơn.
Nhưng ba à! Nếu Cộng Đồng không phản đối thì tại sao ba phải căm phẫn như vậy.
Tại sao mầy biết là Cộng Đồng người Việt không phản đối. Sẵn đây tao muốn nhắc nhỡ cho tụi mầy biết rằng lịch sử của VN không bao giờ ghi tên tuổi của những thằng có nhiều bằng cấp mà làm những việc trái với cương thường, đạo lý. Lịch sử chỉ ghi lại tên tuổi của những người, mặc dầu họ không có cấp bằng, nhưng họ có lòng nhiệt tình, có lòng ái quốc, lòng yêu nước chân chính. Còn những tên bác sĩ, những thằng luật sư, nhưng tên trí thức chỉ biết học để vinh thân, phì da, rồi chờ dịp phản dân hại nước thì những tên sâu dân mọt nước đó cần phải bị đồng bào phỉ nhổ càng sớm càng tốt.
Ông Tám nói đến đây thì điện thọai reo lên lanh lãnh. Bà Tám bèn lên tiếng:
Chắc là anh Tư xóm củi lại gọi điện thọai cho ba của tụi mầy nữa rồi đó.
Nói xong bà Tám đến nhấc điện thọai và đưa ống nghe cho ông Tám, cũng vừa kịp lúc ông Tám bước đến và cầm lấy ống nghe:
Xong rồi! Xong rồi! Tui đến ngay.
Nói xong ông Tám gác máy, cầm chùm chìa khóa đi ra cửa trước, quẹo vào garage để lấy xe lên nhà anh Tư...

GIA ĐÌNH BÁC TÁM & BẢN HIẾN PHÁP CSVN (2)

Ông Tám phần thì nôn nóng đám bạn già đang ngồi chờ tại nhà anh Tư xóm củi, phần thì mong 2 cô con gái của ông giải thích thêm một vài điểm trong bản hiến pháp đặng có dịp huyênh hoang, khóac lác với đám bạn già của ông. Vì thế, cơm nước vừa xong là ông Tám vội vả yêu cầu 2 cô con gái lên phòng khách cùng bà Tám đặng bàn tiếp về bản hiến pháp của Việt Cộng. Ông bảo bà Tám:
Bà à! Chén đũa tí nữa để thằng Năm nó dìa nó ăn xong rồi nó rữa luôn cũng được. Bà dới tui lên phòng khách để 2 đứa nó giải thích thêm một dzài điều trong bản hiến pháp đặng lỡ bạn bè có hỏi thì mình biết đường mà trả lời. Đằng nào thì cũng mang tiếng là con cái mình đứa thì dạy đại học, đứa thì làm trạng sư. Dzì thế, diệc tui dzà bà hiểu rõ luật pháp dzà hiến pháp là điều hệ trọng lắm đó!
Ông lên phòng khách dzới tụi nó, kẻo tụi nó chờ. Tui sẽ lên ngay.
Ông Tám rời nhà bếp để lên phòng khách thì chuông điện thọai reo, ông Tám bụng bảo dạ rằng chắc là điện thọai của anh Tư xóm củi. Ông Tám bèn đến chiếc bàn nhỏ cầm ông nghe lên.
A lô! A lô! Tui nghe đây!
Bên kia đường dây anh Tư xóm củi, với giọng ồ ồ nói:
Anh Tám râu quặp đó hả! Bộ bả không cho anh đi dzì anh đã làm trái lệnh của bả hả chứ gì?
Ông Tám nghe đám bạn già cười rộ lên vọng lại ở phía bên kia đầu dây, bèn trả lời với anh Tư rằng:
Không phải dzậy đâu! Tại tui cần hỏi 2 cô con gái của tui năm điều, ba chuyện, rồi mới đến nhà anh được. Tại có nhiều điều thú dzị lắm! Các anh rán đợi tui, chút xíu nữa là tui sẽ lên ngay.
Dzậy hả! Nhớ lẹ lẹ lên giùm nghe cha nội! Tụi này đang chờ anh đó.
Mấy cô con gái nge vậy liền hỏi.
Bộ ba định đi liền hả?
Không! Tao cần phải nghe một dzài ý kiến của 2 đứa bây trước khi tao lên nhà anh Tư thăm ảnh cùng đám bạn già của tao. Tụi mầy cũng biết rồi đó. Tao dzà má mầy đi tời đâu thì người ta cũng xầm xì nào là con của ông dạy đại học, nào là con của ổng làm trạng sư. Thật là khổ cho tấm thân già này! Tụi mầy đâu có biết điều đó.
Tại sao dzậy ba?
Tụi mầy nghĩ xem! Tao thì càng ngày càng lớn tuổi! Tiếng Anh thì học nhiều lắm, nhưng tiếng đực, tiếng cái. Mà đi tới đâu thiên hạ cứ nghĩ rằng tại tụi mầy có học nên chắc chắn tao dzà má mầy chắc hiểu biết nhiều lắm. Đó là điều khổ tâm!
Sao kỳ cục quá vậy ba?
Để tao nói cho tụi mầy nghe nè! Khi mà thiên hạ nghĩ rằng tao hiểu biết nhiều, thì gặp chuyện gì họ cũng hỏi ý kiến, mà đâu phải cái gì tao cũng hiểu, cũng biết hết đâu! Chẳng hạn như bản hiến pháp CSVN thì tao xin chào thua. May mà mầy dzà con Ba giải thích cho tao, thì tao mới biết đường đặng đối đáp dzới thiên hạ.
Vậy thì để tụi con giải thích thêm một vài điều nữa để ba hiểu rõ hơn về bản hiến pháp này của CSVN.
Cái đó thì tốt lắm.
Nhưng mà ba muốn con giải thích thêm điều nào trong bản hiến pháp đó của CSVN?
Thì điều nào mà tụi mầy thấy là cần thiết thì cứ giải thích cho tao dzà má mầy nghe là được rồi.
Cô Ba bèn lên tiếng.
Chị đã giải thích sơ cho ba, má nghe về lời mở đầu của bản hiến pháp CSVN, rồi điều 45 nói về “các lực lượng vũ trang nhân dân”, rồi điều 30 nói về “văn hóa, giáo dục”.
Cô Ba trạng sư nói đến đây thì cô Tư bèn lên tiếng:
Còn em từ sáng đến giờ đã giải thích cho ba, má hiểu rõ hơn về “nguyên tắc đại học tự trị”. Em đang giải thích được nữa chừng thì chị về tới.
Theo em thì chúng ta có nên giải thích thêm cho ba má nghe về “quyền tự trị đại học” nữa không?
Em nghĩ rằng “quyền đại học tự trị” nói làm sao cho hết trong một ngày, một buổi được! Hôm nay ba cần đi gấp nên em nghĩ rằng ba đã nắm vững được các nguyên tắc căn bản về quyền đó. Đợi dịp khác tụi mình sẽ nói rõ hơn. Giờ này theo em nghĩ thì mình nên giải thích những điều khác để ba nắm vũng được chi tiết khái quát đặng nói chuyện với bạn bè của ba.
Chị cũng đồng ý với ý kiến đó của em.
Thế thì theo ý của chị, tụi mình nên nói về điều nào cho ba, má nghe đây!
Em nghĩ là mình nên giải thích cho ba, má nghe các điều khỏan liên hệ đến nền kinh tế quốc gia được quy định trong bản hiến pháp đó của CSVN.
Ý kiến này của em nghe khá hấp dẫn đó! Em định nói về điều nào đây?
Thì hãy giải thích cho ba, má nghe về một vài điều khỏan thuộc về chế độ kinh tế được CSVN quy định trong bản hiến pháp.
À! Chị nhớ ra rồi, em định nói đến điều 15 chứ gì?
Đúng vậy! Em muốn nói đến điều 15 và các điều kế tiếp về chế độ kinh tế mà CSVN đã quy định. Nhưng chị còn nhớ điều 15 của bản hiến pháp CSVN nói cái gì không?
Đương nhiên là phải nhớ rồi!
Vậy thì chị nói thử em xem có đúng là chị còn nhớ hay không nè!
Điều 15 quy định rằng: “Nhà nước phát triển nền kinh tế hàng hóa nhiều thành phần theo cơ chế thị trường có sự quản lý của nhà nước, theo định hướng XHCN. Cơ cấu kinh tế nhiều thành phần với các hình thức tổ chức sản xuất, kinh doanh đa dạng dựa trên chế độ sở hữu tòan dân, sở hữu tập thể, sở hữu tư nhân, trong đó sở hữu tòan dân và sở hữu tập thể là nền tảng”.
Công nhận chị Ba hay thật. Chị nhớ vanh vách điều khỏan của bản hiến pháp CSVN.
Mầy nói vậy cũng bằng thừa. Muốn phê bình, hoặc giải thích một điều khoản nào đó mà mầy không thuộc, không biết được điều khỏan đó là gì thì làm sao mầy có thể phê phán được!
Nè mầy dzừa nói nền kinh tế theo định hướng XHCN là nền kinh tế gì dzậy mầy?
Ba à! Nền kinh tế theo định hướng XHCN là “nền kinh tế chỉ huy, hay còn được gọi là nên kinh tế họach định” đó ba à! Theo Anh ngữ thì thường được gọi là “command economy, hoặc là planned economy”.
Mầy phải giải thích rõ ràng hơn thì tao dzà má mầy mới hiểu được!
Dạ! Để con nói rõ hơn cho ba, má nghe. Nền kinh tế họach định hoặc nền kinh tế chỉ huy, thỉnh thỏang cũng còn được gọi là nền kinh tế kế họach đó là nền kinh tế mà trong đó chính quyền trung ương đưa ra một chính sách chi phối tòan bộ sinh họat của nền kinh tế quốc gia, từ trung ương đến địa phương. Chính quyền chi phối tòan bộ các ngành sản xuất, sản phẩm, cũng như lương bổng của công nhân.
Mầy nói như dzậy thì chính quyền địa phương không thể quyết định hoặc đưa ra các luật lệ liên hệ đến sự trao đổi của dân chúng hay sao?
Điều này thì cũng tùy thuộc vào hòan cảnh xã hội, cũng như tình hình chính trị và an ninh mà mức độ điều khiển và chỉ huy theo đó sẽ được nới lõng hay bóp chẹt lại.
Tao thấy bản hiến pháp CSVN cũng quy định tràng giang, đại hải dzề vấn đề quản lý kinh tế, dzì thế tao cũng có đọc sơ qua nhưng chẳng biết đâu mà sờ cả.
Ba à! Tràng giang, đại hải vì khi sọan bản hiến pháp này, mấy tay CS chỉ lo chú tâm đến việc bảo vệ quyền lợi của Đảng CS chứ đâu có đặt quyền lợi của quốc gia, dân tộc, đâu có chịu lưu tâm đến quyền lợi của dân chúng đâu mà sọan cho nó hòan chỉnh được.
Về điểm này em hòan tòan đồng ý với ba, em cũng nhận thấy rằng bản hiến pháp CSVN khi quy định về chế độ kinh tế các ông đã viết tràng giang, đại hải như là textbook, dùng tòan văn hoa, mỹ ngữ. Nào là “mục đích chính sách kinh tế của Nhà nước là làm cho dân giàu nước mạnh”, nào là “Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi cho người Việt Nam định cư ở nước ngòai đầu tư về nước”, nào là “Nhà nước thống nhất quản lý nền kinh tế quốc dân bằng pháp luật”. . . Thật ra đây chỉ là những sáo ngữ, và mục tiêu tối hậu là xử dụng những quy định của hiến pháp để bảo vệ nền kinh tế XHCN của đảng CSVN.
Theo chị thì bản hiến pháp không cần phải dài dòng văn tự như vậy! Như em đã từng học qua, nghiên cứu qua, và đã từng dạy qua hiến pháp của các quốc gia dân chủ tây phương, như Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Úc đại lợi chẳng hạn, hiến pháp của các quốc gia này quy định rất ngắn gọn.
Đúng vậy! Khi quy định về quyền hạn kinh tế, thương nghiệp, hoặc thương mãi của chính quyền trung ương, hoặc chính quyền liên bang, hiến pháp của các của các quốc gia dân chủ tây phương chỉ cần quy định ngắn gọn và rõ ràng.
Tao nghe mầy nói tao thấy lạ lùng quá! Vì làm sao mà người ta có thể vừa quy định ngắn gọn mà lại rõ ràng.
Ba thử xem! Khi đề cập về quyền hạn thương mãi thì Điều 8 khỏan 2 bản Hiến Pháp của Hoa Kỳ quy định rằng: “Quốc hội liên bang có thẩm quyền đặt ra các điều lệ về thương mãi với ngọai quốc, và giữa các tiểu bang, cùng các bộ tộc của người Da Đỏ” (The congress shall have power to regulate Commerce with foreign Nations, and among the several States, and with the Indian Tribes).
Bộ chỉ có thế thôi sao?
Thế là đầy đủ lắm rồi ba à! Vì những chi tiết liên quan đến các quy định hoặc việc điều hành thương nghiệp sẽ do quốc hội thông qua trong các đạo luật liên hệ, rồi từ đó cơ quan lập pháp tại các tiểu bang sẽ tùy theo nhu cầu và điều kiện sinh họat của tiểu bang mình mà thông qua những đạo luật hoặc các điều lệ để điều hành các họat động thương nghiệp, và kinh tế của tiểu bang đó.
Mày nói thì tao mới hiểu. Như dzậy kỳ này coi bộ cái bản hiến pháp này của CSVN chỉ có cách xóa hết mà làm lại là tiện lợi hơn cả.
Ba nói như vậy cũng hợp lý lắm! Tuy nhiên, điều quan trọng là phải tạo lập được một chính quyền pháp trị, đa đảng, và phải là một chính quyền do dân, bởi dân và vì dân mới được.
Như dzậy làm thế nào thì nền kinh tế của quốc gia mới phát triển được?
Ba à! Làm sao có thể phát triển nền kinh tế quốc gia, khi nền kinh tế của CS không dựa trên nguyên tắc cung và cầu, không dựa trên sự cạnh tranh chính đáng, mà chỉ dựa vào thế lực con ông, cháu cha. Chừng nào nhà cầm quyền CSVN còn độc đóan nắm trong tay quyền họach định chính sách kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa thì chừng đó dân vẫn còn khổ dài dài, và đất nước của mình sẽ không bao giờ theo kịp với đà phát triển của các quốc gia trên thế giới.
Tao nghĩ cũng lạ thật! Tại sao khi thiết lập bản hiến pháp mấy thằng CS không chịu nghiên cứu học hỏi để rồi đưa ra một bản hiến pháp cho hòan chỉnh đặng dân được nhờ!
Ba à! Mấy tên CS được chỉ định vào đó để thông qua cái bản hiến pháp đã được đảng CSVN sọan sẵn, vì thế họ chỉ là những kẻ bù nhìn, tay sai, thì làm sao có quyền thảo luận và ý kiến cho được. Con thấy rằng cái bản hiến pháp này giống như là cái bản cương lĩnh chính trị của Đảng CSVN.
Tao nghĩ rằng tòan dân phải đứng lên để vạch trần tòan bộ những sự thật này và buộc Đảng CSVN phải chấp nhận hủy bỏ hiến pháp, vì đó không phải là hiến pháp mà là bản cương lĩnh chính trị của tụi nó. Tụi nó đã lạm dụng việc này, và đã cưỡng đặt sự độc đóan lên đầu, lên cổ dân chúng trong bao thập niên qua.

posted by Lien Mang Viet San @ 3:45 AM  

<< Trở Lại Trang Đầu

 

Liên Kết

BLOGGER

 

Bạn là người thứ  

Ghé Thăm LMVS