|
Gia Đình Bác Tám và và cuộc biểu tình chống CSVN tại hội nghị APEC
Bài Viết
Đăng Nhập vào: Friday, September 28, 2007
|
|
< Trở Lại Trang Đầu |
Tư Hột Dzịt
Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.
Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.
Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.
Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.
Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.
Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.
Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế. --------------------------------------------------------------------------------
G8 và cuộc biểu tình chống CSVN tại hội nghị APEC
Trong trạng thái sảng khoái dư âm khí thế cuộc biểu tình APAC, Gia đình bác Tám về nhà tiếp tục bàn luận một số vấn đề liên quan đến một số sự kiện vui buồn đã thấy được trong cuộc biểu tình. Bà Tám quay lại nói với mấy người con... - Thiệt mỗi lần đi biểu tình chống CS về là tao lại trẻ lại đến cả chục tuổi là ít. Biểu tình chống CS đã gì đâu. Nè Tư, con nhận thấy sao về cuộc biểu tình bữa nay của cộng đồng mình? - Con thấy thành công quá đi chứ. Thời tiết thì chập chờn lúc nắng lúc mưa, mà người tham dự vẫn đông. Tuy nhiên, theo truyền thống biểu tình xưa nay lúc nào cũng trên 5000 người của cộng đồng mình thì với số người đi biểu tình lần này, đa số đồng hương tỏ vẻ cũng không mấy hài lòng. Giá mà thời tiết tốt đẹp ngay từ sáng sớm thì số người tham dự chắc là phải đông hơn nhiều lắm. - Trời đất! cái gì mà khó tính quá vậy, thời tiết xấu mà được vậy là tốt lắm rồi con ơi, má muốn nói đến nội dung kia. - Nếu nói đến nội dung, con có nói chuyện với một số đồng hương trong cuộc biểu tình thì họ cho biết, tuy con số trên dưới 3000, ít hơn so với những lần trước, nhưng khí thế đấu tranh thì không kém một chút nào. Nhất là lần này là lần đầu tiên đồng hương mình được chứng kiến ba vị Anh Hùng cùng tham dự biểu tình. - Có phải con nói Anh Hùng Võ Đại Tôn, Anh Hùng Lý Tống và Anh Hùng Nguyễn Chí Thiện không? - Dạ thưa má đúng vậy đó. Xưa nay, ba vị Anh Hùng này cứ như rồng, được người này xuất hiện ở đây thì người khác lại bay nhảy ở đâu đâu ấy. Mà người nào cũng cả chục năm tù trong cộng sản, thì làm sao có dịp cùng xuất hiện để cùng đấu tranh chống CS, phải không má? Ngay lúc đó, ông Tám cất tiếng cười ha hả, khoái trá... - Cái đó thì ai mà chả biết. Người ta vẫn nói "kiến long, kiến thủ bất kiến vĩ", thấy rồng chỉ thấy đầu đâu có thấy đuôi là vậy đó. Đợt này có cả 3 vị đại Anh Hùng chống cộng cùng xuất hiện ở Sydney là may mắn cho cộng đồng người Việt mình ở Úc lắm đó nghe. - Nhưng con có gặp một cụ ông, quắc thước, râu dài quá rốn, lại bạc như cước, trông cứ như tiên ông vậy đó. Ông bảo con, trước đây ông từng đi theo tướng Hoàng Cơ Minh suốt bao nhiêu năm, nên đến bây giờ hùng khí vẫn như xưa. Ông nói là nếu cuộc biểu tình lần này có vài con cả sĩ thân cộng, hay có hình Hồ tặc giống như Trần Trường ở bên Mỹ thì khí thế cuộc biểu tình còn lay non dốc biển hơn nhiều... - Ông cụ đó nhận xét vậy cũng có phần đúng, nhưng nói đến khí thế thì cũng còn lệ thuộc theo mục đích, đối tượng. Chống văn công thì đồng bào đối diện đám văn công và những người đi xem mà họ cho là những kẻ phản bội đồng hương hay ít nhất cũng tiếp tay VC. Hoặc cuộc biểu tình nào mà nhìn thấy lá cờ máu VC, chắc chắn khí thế sẽ sôi sục. Còn cuộc biểu tình này chỉ để biểu dương lực lượng, vạch trần tội tội ác VC thôi, cho nên khí thế được như vậy là tuyệt vời lắm rồi. - Bữa nay ba mày nhận định sáng suốt nghe Tư, ông nói đúng thiệt đó, lần biểu tình này cũng có đối tượng là tên Nguyễn Minh Triết, nhưng rất tiếc nó rúc ở một vị trí quá xa. Nếu ở gần, hay đồng hương mình thấy được xe nó chạy qua thì chắc chắn khí thế sẽ khác ngay mà. - Thưa con thì con thấy cuộc biểu tình này mình có đầy đủ đại diện các tiểu bang là qúy rồi đó, đây là tượng trưng tinh thần đoàn kết mà cộng đồng Việt Nam các nơi trên thế giới coi là một sự hiếm hoi. Nên con có dịp đi sang Mỹ, hễ đồng hương hỏi con từ đâu tới, con nói từ Úc là họ trợn mắt há miệng, nhìn con cứ như nhìn anh hùng. Thấy đã thiệt đó... - Thôi thôi, mày dẹp cái chuyện đồng hương khắp thế giới hễ thấy mày là trợn mắt há miệng lại cho tao nhờ. Bây giờ chúng mày im đi cho tao hỏi ba mày chuyện này. - Lại hỏi ba mày. Thiệt bà này trước là giáo sư trường nữ trung học Gia Long, cứ tưởng cái gì bà cũng biết mà sao dạo này tôi thấy bà cái gì cũng hỏi là làm sao? - Ông cứ từ từ nghe tôi hỏi đã. - Thì hỏi gì hỏi đại đi. Rào đón kỹ càng làm gì không biết??? - Ông đi biểu tình hôm Thứ Bảy, ông có nhận được lá thư của Hoà Thượng Thích Quảng Ba không? Hoà Thượng viết bằng tiếng Anh nên tui không hiểu rõ hết, nhưng nghe thấy có một số người cũng bàn ra bàn vô hung lắm đó ông... - Ồ, tôi hiểu bà muốn hỏi chuyện gì. Cái thư đó Hoà Thượng Thích Quảng Ba viết hay lắm, viết bằng tiếng Anh nhưng gẫy gọn, khúc triết, đâu vào đấy. Nhưng đó là thư gửi cho Nguyễn Minh Triết... - Ông nói cái gì, thư gửi cho Nguyễn Minh Triết nào? - Thì Nguyễn Minh Triết chủ tịch CSVN chớ còn Triết nào nữa? - Ủa sao viết thư gửi cho Nguyễn Minh Triết chủ tịch CSVN mà lại đem phân phát cho đồng hương đi biểu tình là thế nào? - Cái đó sao bà không gọi điện thoại hỏi thẳng Hoà Thượng mà lại hỏi tôi là thế nào?! - Mà Hoà Thượng Thích Quảng Ba có quen thân gì với Nguyễn Minh Triết không mà phải viết thư cho nó? - Cái đó tôi đâu có biết. Nhưng đọc thư thì tôi thấy đó là thư tố cáo tội ác của cộng sản, chứ không phải thư thăm hỏi, tỏ tình như những lá thư thường đâu bà ơi. - Ủa, viết thư tố cáo tội ác cộng sản thì gửi cho ngoại quốc người ta đọc, chớ ai lại viết gửi cho thằng trùm cộng sản bao giờ? Mà sao tôi nghe người ta nói, trong thư Hoà Thượng Thích Quảng Ba thưa gửi mấy thằng cộng sản là "Dear Sir" đàng hoàng, lễ độ lắm mà. - Thì bà phải biết, Hoà Thượng là một vị lãnh đạo tinh thần, khi viết thư tố cáo tội ác của một thằng ăn cướp, ngài cũng phải viết đàng hoàng, để giữ phong độ, tư cách của mình, chớ đâu có dùng ngôn ngữ đầu đường xó chợ, dùi đục chấm mắm cáy được. - Điều đó tôi đồng ý với ông. Nhưng ông phải hiểu, khi mình viết thư cho thằng Triết, thưa gởi đàng hoàng, với đầy đủ chức vụ, danh xưng của nó tức là mình đã vô hình chung công nhận cái chức vụ của nó, cái tà quyền của nó. Vậy thì mình đâu còn là Tị Nạn CS nữa, mà trở thành “Việt Kiều” như đám du sinh thôi. Tôi nói vậy có phải không nào? - Thì ông cũng viết theo phép lịch sự mà bà, nhưng có điều tôi nghĩ những bức thư như vậy, chưa chắc tới tay tụi nó, mà có tới nó không thèm đọc đâu. Có chăng chỉ có đồng hương mình đọc với nhau thôi. Có thể chỉ muốn cho đồng hương mình, nhất là giới trẻ có dịp làm quen với những danh xưng này để bớt dị ứng trong tinh thần “hoà đồng” đó mà. Chắc cũng không có ý gì khác đâu. - Tôi đâu có bao giờ bảo Hoà Thượng có ý gì khác mà ông phải đặt lời vào miệng tôi như vậy? - Tôi đặt lời vào miệng bà bao giờ? Chính bà đang đặt lời vào miệng tôi thì có. - Ông im đi nghe tôi nói đã. Tôi đang nói, chưa dứt câu thì ông không được phép chặn ngang họng tôi như vậy, ông nghe rõ chưa. Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần, trong cái nhà này không bao giờ có cái lệ vợ đang nói, chồng nói leo. Tôi xưa nay đâu có lạ gì Hoà Thượng Thích Quảng Ba, một người nổi tiếng chống CS, ngoại giao với chính giới Úc, khiến ai cũng nể nang. Mỗi lần đi biểu tình Canberra, gặp ai hỏi tới Ngài, người Việt cũng như Úc, đàn ông cũng như đàn bà, trẻ cũng như già, ai ai cũng nghiêng mình kính nể, coi ngài là thần tượng chống CS số một. Cũng vì tin tưởng Ngài như vậy, nên tôi tuy đọc thấy có nhiều emails hay nghe có người nói Ngài hoà hợp hoà giải với CS, nhưng tôi đâu có tin những tin vịt đó bao giờ. Nhưng ông phải hiểu, cái việc Ngài bỗng dưng viết thư gửi cho chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết là không danh chính, ngôn thuận chút nào. Không phải là mình cứ viết thư tố cáo cộng sản là mình có quyền gửi thư cho chủ tịch CS, một hai "Dear Sir" hai điều "Dear Sir" với chúng. Tôi hỏi ông chứ, xưa nay trên thế giới này có ai viết thư tố cáo tội ăn cướp của một thằng ăn cướp rồi gửi cho thằng ăn cướp đó mà gọi nó là "Dear Sir" hay không? - Tôi nghĩ... - Ông im đi, không nghĩ ngợi gì cả. Khi tôi nói, thì ông cứ việc vểnh tai lên mà nghe mà nuốt những lời tôi nói. Ông phải nghĩ ngợi làm gì cho bận tâm bận trí. Ông phải hiểu, cái trò viết thư gửi chủ tịch nước CSVN mà Hoà Thượng Thích Quảng Ba làm, là vô hình chung vẽ đường cho hươu chạy, để cho tương lai, một lũ nằm vùng tụi nó nhao nhao ngóc đầu lên, thi nhau xúi dục mấy vị lãnh đạo tinh thần, lãnh đạo cộng đồng viết thư cho chủ tịch đảng cướp CSVN cho ông coi. Lúc đó, ngó quanh thấy người viết thư nhan nhản ra thì cộng đồng mình làm sao ngăn chặn. Kết quả là người này nói mình phải lịch sự, người kia nói mình phải hành xử cho ra con người có văn hoá, người nọ bảo mình phải giữ protocol... Riết rồi ai ai cũng thi nhau bẩm báo, một điều "Dear Sir" hai điều "Ngài Chủ tịch nước", ông hiểu chưa. - Con thấy má nói đúng lắm đó ba. Mình lịch sự, hành xử có văn hoá, nhưng mình phải hiểu mình là ai, CSVN là ai, mối tương quan như thế nào, để rồi đối xử cho nó đúng với cái danh phận của mình. Con thấy gần đây có mấy ông lãnh đạo cộng đồng nhà mình cứ khoái nói đến cái danh xưng "Cộng Hoà XHCN Việt Nam" nữa. Đã là người Tị Nạn, mắc chứng gì mà cứ phải viết cái chữ qủy quái đó trên văn bản một cách trân trọng hòai vậy. Kỳ cục thiệt. - Thì tao cũng giống mày, tao thấy cũng hơi kỳ. Hôm đó, Hoà Thượng trao tao lá thư, cầm lá thư thấy có cái gì đó bất ổn, cái gì mà "Thưa Ngài Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết, thưa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng” i um trong thư, rồi còn nhắc đi, nhắc lại nhóm chữ thổ tả “CHXHCN Việt Nam” nữa chứ. Mình có chấp nhận tụi nó là chủ tịch, thủ tướng của mình bao giờ đâu mà thưa kiểu này, kỳ thiệt. Đó, ý tao cũng giống hệt ý của má mày, mà sao má mày cứ rầy la tao không. - Sao lúc nãy ông nói cái gì, ngôn ngữ nghi lễ Protocol thì phải viết như thế. Bộ ông không thấy mấy bức thư của cộng đồng mình cũng dùng hoài cái cụm từ thổ tả đó sao? - Con đọc báo Sàigòn Times con thấy cụm chữ thổ tả đó có để trong ngoặc kép mà, hay ít ra cũng dùng nhóm chữ “cái gọi là” đi trước cụm chữ thổ tá đó để minh định lập trường, quan điểm của người Tị nạn đó ba má... - Nếu như vậy thì nói làm gì, đàng này má thấy đa số chỉ dùng khơi khơi hệt như mấy thằng VC ở trong nước mới lạ chứ. - Theo tui nghĩ chắc lại vì vấn đề nghi lễ ngoại giao (Protocol), nên phải viết vậy thôi. Chứ trong lòng mấy ông bà đó cũng là người tỵ nạn cộng sản, cũng hầm với cái cụm chữ thổ tả đó lắm. Gọi vậy để chứng tỏ cộng đồng mình cũng có tư cách quốc tế, ngang hàng với các quốc gia đó mà. - Ông nói vậy mà nói được hả, mình là cái gì, có phải một Quốc Gia đàng hoàng đâu mà cần ngoại giao với ngoại búa. Hơn nữa, mình là dân Tị nạn mà, Protocol cái khỉ mốc gì. Mình bị nó cướp, bỏ của cải, nhà cửa, mồ mả ông bà tổ tiên cho tụi nó cướp, thì có bao giờ dân mình chấp nhận tụi nó là một chính quyền hợp pháp và hợp hiến đâu ông, bọn ăn cướp mà Protocol cái giống gì. Tôi nghĩ ông dạo này là có vấn đề đó nghe ông. - Có vấn đề gì đâu, bà nói một đàng, thì tôi lật lại nói một nẻo cho nó sáng tỏ vấn đề. Chứ tụi VC tụi nó có đọc đâu mà lo. - Cái chuyện đọc hay không là quyền của nó, còn mình phải giữ thế đứng của mình là chuyện phải giữ, ai đời một điều thưa thủ tướng , hai điều thưa chủ tịch “CHXHCN Việt Nam” thì tiêu tán thoòng rồi còn gì. Mình muốn có đức tin thì phải quỳ xuống. Muốn đấu tranh với VC thì phải rạch ròi lập trường. Một điều gọi cộng sản là "Thưa Ngài" thì làm sao dám đấu tranh dứt khoát với nó. Đấu tranh cái kiểu gì vậy không biết nữa, không khéo vô tình lại bị CS đoàn ngũ hóa một cách oan ức đó nghe ông. - Không biết ba má nghĩ sao, chứ con thấy cứ cái kiểu viết thư, rồi ngôn từ không xác định được vị trí kiểu này mệt lắm đó... Mai mốt người Việt mình tại hải ngoại cứ thi nhau mà “Protocol”, thưa Chủ tịch VC, thưa Thủû tướng VC um củ tỏi lên thì không cần ai tuyên bố bỏ hai chữ tị nạn, tự nhiên nó sẽ biến mất. Chán ơi là chán... - Thôi đi, nói ba cái vụ này chán lắm, cái ông Từ Hải gì đó ở Melbourne cũng đã nói nhiều vụ này rồi... Mình nói chuyện khác đi....
G8 và sự kiện Hoà Thượng Thích Quảng Độ bị bọn văn nô CSVN tấn công
Sau khi bàn luận về một số diễn biến cuộc biểu tình, không khí có vẻ kém vui, ông Tám chợt xoay qua tình tình hình đấu tranh trong nước. Ông Tám lên tiếng: - Nè bà, mấy bữa nay bà có nghe tin tức về vụ Hòa Thương Quảng Độ bị cái đám văn nô, ký nô trong nước tấn công không bà? - Biết chứ, không biết làm cái giống gì mà mà cả lũ báo chí lau nhau, chen chúc nhau xuyên tạc, vu khống, tấn công, kết tội một đại lão Hòa Thượng một cách quá trơ trẽn bỉ ổi, hạ cấp chưa từng thấy trong lịch sử báo chí trên thế giới, thiệt hết ý mà. - Bà nói đúng đó, tui thấy đám CS quá hạ cấp, ai cũng thấy rõ là HT Quảng Độ chỉ làm công việc tình người, giúp đỡ chút đỉnh miếng ăn, miếng uống cho những người “dân oan” đang đói khát, dầm sương giãi nắng, có gì đâu mà ồn ào kết tội. Thiệt tình. - Ừa, tui đọc báo CS thấy chán ngấy cái “đỉnh cao trí tuệ của chúng” qúa chừng. Ngay tờ báo Nhân Dân điện tử cũng cho một hàng chữ lớn trên trang nhất là “Thích Quảng Độ và các tham vọng chính trị đội lốt tôn giáo” với nội dung hết sức là ấu trĩ và trơ trẽn “Một số phần tử cực đoan hoạt động chống phá nhà nước, gây rối làm mất trật tự công cộng”... - Thiệt tình, tui cũng hết ý kiến với cái đám văn nô, ký nô này rồi, ăn nói xách mé qúa chừng, văn hóa gì đây.... Đại lão Hoà thượng mà tụi nó gọi tên khơi khơi như những kẻ vô danh tiếu tốt vậy đó. Hơn nữa, điều trái khoáy nhất là cả hàng người biểu tình thì chúng nó không dám đăng tin. Chúng phải đợi HT Quảng Độ đến rồi vu khống, bôi nhọ. Đúng là một đám tai sai, y như một lũ hề... - Đâu phải chỉ một tờ Nhân Dân đâu ông, cả một lũ chen chúc nhau vu khống tố cáo đó ông ơi, mấy chục tờ báo lận.... - Thì “cá mè một lứa” mà, có gì lạ đâu bà, viết theo lịnh thôi. Không những vậy còn có một số gia nô tại hải ngoại cũng hùa theo lí lố, lăng nhăng nữa mới chán chứ... - Cái mắc cười là nếu hành động bất chấp sự quản thúc, HT Quảng Độ vẫn đi cứu trợ dân oan mà xẩy ra lúc CS chưa chiếm được miền Nam, thì chắc chắn bọn chúng sẽ lợi dụng ra chỉ thị cho lũ văn nô, ký nô chen nhau tung hô, ca ngợi, để đánh phát Miền Nam mình. - Miệng lưỡi Vẹm mà bà, ai mà không biết. Tui nghĩ, tụi nó có bôi nhọ gì chăng nữa thì người dân Việt Nam cũng chẳng ai thèm tin, ngoài đám tụi nó mí nhau thôi. Lừa được ai đâu mà lo... - Thiệt tình tui không hiểu, bọn CS “răng đen, mã tấu” đã đành. Nhưng cái đám người cầm bút trong nước đâu phải hoàn toàn là đảng viên, cũng có nhiều người “trí thức” ra gì lắm chứ, mà sao vô liêm sỉ quá vậy cà? - Ui, nói gì mà nói, trong nước bị khống chế, khủng bố thì thôi cũng đành đi, nhưng ngay tại hải ngoại này, sống trong tự do, dân chủ mà còn xẩy ra hiện tượng Việt Weekly và đài phát thanh Chân Trời Mới thì sao, ai mà biết. Lúc này cậu Năm mới ngứa miệng góp ý... - Ba má ơi! chuyện này mà bàn thì chán lắm, đâu phải chỉ có đám văn nô trong nước và mấy tên bưng bô tại hải ngoại không đâu. Ngay chính ông Hà Sĩ Phu, một người mệnh danh là một “nhà đấu tranh dân chủ” mà cũng còn lầm lẫn khuyến cáo “Đừng chính trị hoá dân oan” nữa mà, thì còn gì nữa đâu mà bàn. - Thiệt tình, má cũng không biết ông Tiến Sĩ này nghĩ sao mà nói vậy. Ông ta nói vậy, vô tình cho thiên hạ ngộ nhận là ông ấy đang theo đám văn nô, ký nô, xuyên tạc sự kiện, lên án HT Thích Quảng Độ. Cái này thì hơi nguy hiểm thiệt đó nghe... - Theo con thấy, ông Hà Sĩ Phu mà nói “đừng chính trị hoá dân oan” là đã cảm thấy mắc cười rồi. Trên thực tế, có lẽ ai cũng biết hiện tượng dân oan khiếu kiện vốn dĩ đã mang mầu sắc chính trị rất rõ ràng, có gì mà phải chính trị hoá. - Con nói gì ba chưa hiểu, tại sao khiếu kiện lại là chính trị? - Ba nghĩ coi, có phải hiện tượng dân oan ngày nay là do chính sách cai trị bóc lột, ăn cướp cuả tập đoàn CSVN hay không? Như vậy, người ta tranh đấu đòi lại là tự nhiên đã mang đậm mầu sắc chính trị rồi còn gì. Đâu phải chỉ có những hành động tranh quyền lãnh đạo đất nước như các đảng phái hay chính giới mới là chính trị. - Như vậy hành động bôi nhọ, tấn công HT Quảng Độ chỉ là một cái trò bỉ ổi phi lý, không thể thuyết phục bất cứ một ai. - Thì vậy, một đại lão Hoà Thượng mà ghép tội mưu đồ chính trị thì thật là mắc cười. Hơn nữa, nhà tu mà tranh quyền lãnh đạo cái gì bây giờ. Suốt hơn ba mươi năm, chỉ đòi cái quyền tự do hành đạo còn không xong, bị khống chế, trù dập, khủng bố tứ tung, thì mưu đồ cái giống gì được mà vu khống. Thiệt đúng là lũ Vẹm. - Ôi! Vẹm nói mà, hơi đâu mà lý luận, vạch đầu gối ra nói sướng hơn ông ơi. - Thiệt tình, một đất nước mà báo chí toàn một đám nô bộc vô sỉ như vậy thì làm sao tiến bộ được đây hả trời. - Chính sách ngu dân mà, nếu CS không làm vậy thì làm sao thi hành được chính sách ngu dân. Một xã hội mà để dân trí phát triển tự nhiên, có quyền nghĩ và nói lên những điều trung thực thì CS lấy đất đâu mà sống, quyền lực đâu mà bóc lột... - Nhưng theo con nghĩ, sự kiện nhà nước CSVN ra chỉ thị cho báo chí vu khống, bôi nhọ HT Quảng Độ là nó đang chửi cha vào mặt tên Chủ tịch khỉ đột Nguyễn Minh Triết của tụi nó rồi còn gì... - Con nói gì mà chửi tên Triết, chửi chỗ nào đâu, tụi nó ra lệnh mà, chẳng lẽ tụi nhà nước CSVN lại ngu vậy sao... - Úi! ông thiệt là ngây thơ, CS chỉ giỏi mỗi cái nghề đàn áp, bóc lột thôi, còn cái gì nó chẳng ngu... Thằng Năm nói đúng đó mà. - Mà đúng cái gì mới được chứ.... Nói khơi khơi ai mà biết. Cô Tư ngồi nghe nãy giờ, bây giờ mới góp ý... - Thì ba má thấy đó, khi qua Mỹ tên Triết ba hoa xích tốc dữ lắm. Ba má còn nhớ tên Triết nói gì không? - Ừa má nhớ rồi, tên Triết nói nghe hay lắm, nó nói : “Sống để trên đời để làm gì? Là để yêu thương nhau”. Vậy mà, trong khi tụi nó cướp đất, cướp nhà của dân, người ta biểu tình đòi hỏi trong đói rách, màn trời chiếu đất. HT Quảng Độ chỉ làm công việc từ thiện “Là để yêu thương nhau”... - Chị Tư nè, theo em thấy tụi CSVN càng chụp mũ HT Quảng Độ thì càng tăng thêm cái bỉ ổi lừa bịp của chúng. Không ai tin đâu mà lo.... - Cái đám CS này càng ngày càng điên mà, vu khống ai thì còn có chút hy vọng đánh lừa dư luận.... Vu khống và lên án HT Quảng Độ thì vô phương rồi. Chỉ có phản ứng ngược mà thôi. Đúng là “hết khôn, dồn dại”... - Mèng! con nói gì lạ vậy, tụi CSVN có khôn bao giờ đâu mà nói còn với hết. Suốt hơn 70 năm qua, tụi nó có làm được cái gì ích quốc lợi dân đâu, toàn những chuyện đốn mạt, buôn dân bán nước, thì lấy gì mà nói khôn với dại. - Con thấy có tờ báo VC còn viết: HT Quảng Độ “hoạt động chống phá nhà nước”, “theo đuổi âm mưu chính trị, kích động dân chúng làm loạn...” - Trời đất! ai làm loạn, “dân oan” đâu có làm gì ngoài sự kêu cứu nhà nước giải quyết oan ức cho họ thôi. Mắc cười thiệt..... - Theo má nghĩ, các tôn giáo tại Việt Nam, chưa bao giờ có tham vọng chính trị, má chẳng thấy ông cha hay ông sư nào manh tâm ứng cử quốc hội cả. Họ chỉ đòi hỏi cái quyền làm người của một con người bình thường nhất trên cái thế giới này. Thế mà xuyên tạc là họ làm chính trị sao được. Thiệt tình.... - Bà nói đúng đó, cái đám CS này vu khống là sở trường của tụi nó mà. Chán chết đi được. Tui thấy cái đám báo chí CS này mà ngán tới tận cổ họng. Thiệt không biết nói tới đâu cho đủ cái bỉ ổi hạ cấp của chúng nó.- Theo con nghĩ, tất cả những người như Cha Lý, Thầy Quảng Độ cất lên tiếng nói trung thực là cái quyền tự do của họ, họ cũng là người dân, bày tỏ quan điểm, thái độ chính trị là một chuyện bình thường, đâu có gì đáng nói, chỉ khi nào họ đòi đứng vào vai trò lãnh đạo nhà nước hay ứng cử vào quốc hội, hoặc vác súng bắn, giết lung tung, giành quyền lực, cướp của, giết người như cái đám CSVN, thì mới nói được là sai, tôn giáo không cho phép. Còn bây giờ có gi đâu mà cả lũ la bai bải. Mắc cười thiệt. - À! Về vụ này, mấy đứa bạn của con bàn luận cũng vui lắm đó ba má, mới nghe qua thì thấy hơi mắc cười. Nhưng nhìn lại thực tế thì rất hay.... - Tụi nó nói gì vậy con? -Tụi nó nói: Nguyễn Minh Triết sang Mỹ rêu rao “SỐNG Ở TRÊN ĐỜI LÀ ĐỂ YÊU THƯƠNG NHAU”, như vậy nếu Triết dám thực hiện lời nói bằng cách mang tí tiền còm đến ủy lạo, an ủi “dân oan” như HT Quảng Độ thì chắc chắn “dân oan” được giải quyết, lúc dó thì tụi nó phục sát đất. - Không những phục sát đất mà chắc có lẽ “dân oan” sẽ đúc tượng thờ nữa không chừng.... - Thôi đi, nói chuyện cái đám CS này chán quá, tui đi làm cơm đây... Choi chừng mê chuyện tối nay không có cơm ăn đó nghe.... Con Tư phụ má chút nghe con... Nói rồi bà Tám và cô Tư vô bếp chuẩn bị cơm tối, ông Tám tủm tỉm cười vuốt râu rồi nhìn theo bà Tám mắt nháy nháy. Mọi người tạm ngưng câu chuyện... |
|
posted by
Lien Mang Viet San @
5:45 AM |
|
|
|