Liên Mạng Việt San

[ Trang Liên Mạng Việt San]

[ Thời Sự VN ]

[ Bình Luận ]

[ Văn Học và Lịch Sử­]

[ Vườn Thơ ]

[ Radio/TV Online ]

Bài Đã Đăng

Trang Bài Cũ

Mục Thư Cũ

Chinh t hức thành lập ngày28/12/2005 Copy Right by Nhất Thanh

Mọi bài vỡ xin đóng góp và gửi vể Liên Mạng Việt San lienmang_vietsan@yahoo.com 

 

Gia Đình Bác Tám Tưởng Nhớ Tướng Hoàng cơ Minh và Các Anh Hùng Đông Tiến

Bài Viết Đăng Nhập vào: Friday, September 28, 2007

< Trở Lại Trang Đầu

Tư Hột Dzịt

Gia Đình Bác Tám Kangaroo định cư tại Úc vào năm 1978, gồm 5 người con, 3 trai, 2 gái, cộng với hai bác là bảy. Cả nhà bảy người, đều tha thiết bảo vệ chính nghĩa tỵ nạn, trước sau một lòng không chấp nhận cộng sản, nên dù cả gia đình ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... nhưng năm 2001, LHQ vẫn ghi nhận công lao chống cộng của gia đình bác và đã trao tặng Gia đình Bác Tám danh hiệu Family of The 20th Century; và cả 5 người con của Gia Đình Bác Tám đều được trao tặng hàng trăm huân chương, huy chương, quốc gia, quốc tế, trong đó có cả AO, AOM, BO, CO, DO, FO.... ZO.

Bác Tám trai: Từng một thời là sinh viên luật trước khi theo học và tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh dưới thời của các Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và Nguyễn Ngọc Huy. Nguyên trước đây là Trưởng Ty thông Tin dưới thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa.

Bác Tám gái: Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sài Gòn khoa Sử Địa, từng giảng dạy trung học “đệ nhị cấp” tại Trường Trung Học Gia Long. Trong thời gian dạy học Bác Tám gái còn ghi danh học thêm tại Đại Học Văn Khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân văn chương vào năm 1969.

Cậu Cả: Trước năm 1975 là sĩ quan QLVNCH, cấp bậc cuối cùng là Đại Úy thuộc Lực Lượng Đặc Biệt, được vinh danh trao tặng Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Ngay khi đến Úc định cư, đã miệt mài đèn sách, sau 2 năm, đã tốt nghiệp thủ khoa ngành tâm lý xã hội học, và hiện là cố vấn đặc biệt tối cao chuyên ngành phản gián quốc tế cho ACIMIO, tổ chức tình báo xuyên quốc gia bao gồm cả ASIO của Úc; CIA của Mỹ và MI5 của Anh. Cậu Cả còn là đệ nhất cao thủ về Triệt Quyền Đạo, Không Thủ Đạo và Thái Cực Đạo trên thế giới.

Cậu Hai: Tốt nghiệp Bác Sĩ Toàn Khoa tại Úc và Cử nhân Luật ưu hạng tại Anh. Từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ và trở thành một trong ba Bác Sĩ Chuyên Khoa về tâm thần giỏi nhất thế giới. Sau khi viết tác phẩm Forensic Psychiatry & Neo-Communism gây chấn động giới Y khoa, Luật gia và chính trị gia quốc tế, Cậu Hai được mời làm cố vấn cho International Court of Justice, đặc trách Retroactive Justice In The Communism Era (Truy Hồi Công Lý Thời Cộng Sản), với sứ mạng điều tra và truy tố những kẻ đã phạm tội ác nghiêm trọng tại những quốc gia cộng sản trong thời cộng sản cũng như những cá nhân và tổ chức hiện đang tiếp tay cho cộng sản, gây xáo trộn trật tự xã hội tại các quốc gia tự do. Cậu Hai cũng là Giáo Sư Thỉnh Giảng tại Úc và tại các Đại Học Y Khoa và Luật Khoa nổi tiếng trên thế giới.

Cô Ba: Tốt nghiệp cử nhân luật tại Đại Học Sydney, là trạng sư nổi tiếng hiện đang hành nghề tại Brisbane và đang chuẩn bị mở văn phòng tại Sydney.

Cô Tư: Tốt nghiệp tiến sĩ ngành chính trị học. Hiện là Giáo Sư tại Melbourne, cô cũng là giáo sư thỉnh giảng về môn “Chính Trị Đông Nam Á” tại các Đại Học nổi tiếng trên thế giới.

Cậu Năm: Tốt nghiệp cử nhân computer và cử nhân kinh tế Vĩ Mô, thần đồng điện toán, chuyên viên chống tin tặc (anti-hacker), cố vấn an ninh quốc gia về IT cho CIA và Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, đồng thời là Tổng Giám Đốc GLO-CHism (Global Computer Hackerism), công ty chống tin tặc quốc tế.

--------------------------------------------------------------------------------

G8 Tưởng Nhớ Tướng Hoàng cơ Minh và Các Anh Hùng Đông Tiến

- Nè nè, ông đang làm gì đấy? Tôi hỏi ông lần này là lần thứ ba, sao không thấy ông không trả lời?... Bộ lại say nữa rồi hả?
- Bà im ngay đi nghe. Tôi say hồi nào? Bà mà đụng vào người tôi lần nữa là có chuyện đó. Để im người ta đang nghe huấn thị...

Bác Tám gái giật mình, lùi lại hai bước, rồi quay lưng vừa bước vô bếp vừa lẩm bẩm, "Khiếp sao hôm nay cái lão già râu quặp này trở chứng trở rận, bầy đặt hùng hùng hổ hổ dữ thế không biết?! Lát nữa tỉnh ra vô đây sẽ biết tay... Lành làm gáo, mẻ làm môi, phải làm cho đến nơi đến chốn, chứ không thể để lão leo thang như vậy được"... Một lúc sau, ông Tám bước vô, cất tiếng nói sang sảng oai vệ...

- Tôi vừa nghe Tướng Hoàng Cơ Minh ban huấn thị xong....
- Lại Tướng HCM ban huấn thị!
- Hừ, bà không tin tôi nói sao mà bà ngấm bà nguýt? Tôi nói với bà chuyện này là chuyện vô cùng hệ trọng. Bà phải ngoan ngoãn lễ độ, bà hiểu chưa. Với tôi, bà hành hạ thế nào cũng xong, nhưng khi tôi nói đến những vị anh hùng đã vị quốc thân, thì bà đừng có lơ tơ mơ với tôi mà rồi mang hoạ. Bộ bà không thấy tiếng nói của tôi hôm nay sang sảng oai hùng như vị Tướng đứng trước ba quân hay sao? Bà nghe đi, nghe cho rõ đi để thấy tiếng nói của tôi hôm nay, giọng nói của tôi hôm nay, đâu có phải là của lão Tám chồng của bà.
- Ủa... thế của ai???
- Đó là tiếng của các vị anh hùng đã vị quốc vong thân nhập vô tôi đó nghe bà... Nói vậy để bà biết điều, biết lễ phép, thưa gửi khi nói chuyện với tôi à nghe.

Bác Tám gái nhìn bộ mặt của chồng, bán tín bán nghi... rồi bà cũng thấy ngạc nhiên, vì cũng gương mặt đó của chồng, nhưng không hiểu sao bà thấy đầy nét oai phong, hào khí ngùn ngụt hiện về, và hàng râu quặp của chồng bà bỗng nhiên vểnh lên trông thật dữ tợn... Bà dụi mắt, tưởng như mình nằm mơ. Rồi bà cất tiếng hỏi, nhưng chẳng hiểu sao thấy giọng của mình run run....

- Bộ anh linh... của Tướng Hoàng Cơ Minh hiện về giữa ban ngày rồi ban huấn thị cho ông thiệt sao?
- Bà biết lễ phép khi hỏi tôi như vậy là tốt lắm. Điều đó chứng tỏ, anh linh của các vị anh hùng vẫn còn phảng phất đâu đây nên đã giúp bà biết được tôi là ai. Tôi nói để bà biết, Tướng Hoàng Cơ Minh đã dùng truyền âm nhập mật ban huấn thị cho tôi.
- Truyền âm nhập mật?!
- Bà không hiểu truyền âm nhập mật?! Đúng là nữ giáo sư trường Gia Long, mà không chịu đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung thì làm sao hiểu được bí kiếp võ công Truyền Âm Nhập Mật.
- Vậy chớ ông học võ Truyền âm nhập mật bao giờ mà ông biết? Từ thuở tôi lấy ông về đến giờ có bao giờ thấy ông biết võ vẽ bao giờ đâu?
- Bà không biết tí gì nên chỉ hỏi quanh co, điều đó tôi tha thứ, không muốn truy cứu làm gì. Bà phải hiểu, Truyền Âm Nhập Mật là một bí kiếp thượng thừa về võ học. Chỉ cần một người học là đủ truyền cho người kia. Võ công của của Tướng Hoàng Cơ Minh đã đạt đến mức siêu thần nhập thánh, tam hoa tụ đỉnh, lư hoả thuần thanh, rồi bà có biết không?
- Biết làm sao mà biết?
- Tôi nói vậy mà bà vẫn không biết?
- Tôi học ban C nhưng không phải ban Hán văn thì làm hiểu được "nho trùm nho rễ" ông tuôn ra ào ào như suối. Cái gì, siêu thần nhập thánh, tam hoa tụ đỉnh, lư hoả thuần thanh... là cái gì?
- À à, ba cái chữ hán đó bà khỏi cần phải hiểu. Đại khái bà chỉ cần hiểu là với võ công truyền âm nhập mật, Tướng HCM ở chân trời góc bể nào trên thế giới, cũng có thể nói chuyện trực tiếp với tôi như tôi với bà đang nói chuyện ở đây nè.
- Vậy Tướng HCM ban huấn thị cho ông làm sao?
- Tướng HCM bảo đến ngày tưởng niệm các anh hùng Đông Tiến đã hy sinh vào cuối tháng 8 vừa qua, trên thế giới có rất nhiều nơi tổ chức lễ tưởng niệm.
- Ổng nói vậy là đúng lắm. Tôi thấy năm châu bốn biển họ đều thi nhau tổ chức.
- Tuy nhiều nơi tôi chức, nhưng Tướng Hoàng Cơ Minh chia họ ra làm ba loại.
- Ủa sao lại còn chia loại những người làm lễ tưởng niệm Tướng HCM là thế nào?
- Bà chậm hiểu thì lặng im để tôi nói cho bà nghe. Mà bà đừng có tự ái, nổi nóng mà rồi phạm tội nghe chưa. Tôi thì xưa nay chẳng khi nào khôn hơn bà. Trứng có bao giờ khôn hơn rận. Chồng có bao giờ khôn hơn vợ, phải không bà? Đó là chân lý bất di bất dịch, ít nhất là ở dưới cái mái nhà này. Điều đó tôi hiểu. Nhưng bà phải hiểu hôm nay tôi nói chuyện với bà thì tôi không phải là cái lão Tám mọi khi mà là huấn thị của Tướng Hoàng Cơ Minh nhập vào hồn tôi, nên những gì bà không hiểu, bà còn u mê, thì tôi hiểu rõ như Tam Tự Kinh dưới mắt Khổng Tử nghe bà.
- Vâng tôi hiểu rồi. Vậy ông nói đi cho tôi được "sáng mắt sáng lòng"
- Tướng Hoàng Cơ Minh chia những người làm lễ tưởng niệm ông ra làm ba loại. Loại thứ nhất là "thuận khoáy". Loại thứ hai là "trái khoáy". Và loại thứ ba "ảo ngoáy".
- Cha mẹ ơi, ông giải thích gì mà càng ngày càng tối mù vậy?
- Cứ từ từ. Bà đừng có nôn nóng. Cũng giống như bà mới nấu cơm vậy. Mới nổi lửa lên đã hỏi cơm chín chưa thì chín làm sao được. Loại thuận khoáy là những người trước sau như một đi theo con đường của Tướng HCM đã vạch ra, nghĩa là giải trừ CS trước, rồi mới xây dựng đất nước. Những người này khi tổ chức lễ giỗ Tướng HCM và các anh hùng Đông Tiến thì dù có tổ chức to hay nhỏ, hay ngay cả chỉ tổ chức tại gia, có một vài người tham dự, cũng đều xứng đáng là chiến hữu của Tướng HCM. Những người này sống không hổ thẹn với trời, chết suống dưới suối vàng, không hổ thẹn với vong linh tiền nhân, và có gặp lại anh linh của Tướng HCM cũng thấy tự hào.
- Như vậy thì tôi hiểu. Còn trái khoáy?
- Trái khoáy là những người ngoài miệng lúc nào cũng ông ổng hô hào trung thành với con đường Tướng HCM đã vạch ra, quyết giải trừ CS rồi quang phục quê hương, nhưng thực chất thì bắt tay hoà hợp hoà giải với CS. Như vậy họ là những kẻ trái khoáy, không xứng đáng đứng ra tổ chức lễ giỗ HCM và các anh hùng Đông Tiến.
- Tướng HCM nói như vậy là rất đúng. Như vậy là loại trái khoáy cũng giống như tụi CS, nó phản bội quê hương đất nước, cắt đất cắt biển của tổ tiên dâng cho CS Tàu. Vậy mà nó cũng đòi tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương, Giỗ Hai Bà Trưng, Giỗ Trần Hưng Đạo... Thiệt đúng là một lũ trái khoáy, chỉ giỏi lừa thiên hạ. Họ cứ tưởng bám vẩy rồng, bay lên cao tận chín tầng mây là cũng giống như rồng...
- Giỏi giỏi, bà nói vậy là bà đã thức ngộ được rồi đó. Như vậy bà có thấy được cái lố lăng của chúng không?
- Vâng thưa ông, bây giờ tôi đã hiểu hai cái khoáy là thuận khoáy và trái khoáy rồi. Vậy còn "ảo ngoáy" là thế nào, xin ông giải thích cho "thiếp" nghe?
- Cha chả, nghe thiệt đã cái lỗ tai. Dễ đến mấy chục năm rồi mới nghe được những lời thân thương êm ái như vậy. Về "ảo ngoáy" thì hiện giờ tôi cũng giống bà, chưa được Tướng HCM huấn thị, nên chưa hiểu. Bà chờ tối nay, Tướng HCM dùng truyền âm nhập mật ban huấn thị cho tôi xong, tôi sẽ huấn thị cho bà hiểu.... Bà nghe rõ chưa....

G8 Với LM Nguyễn Hữu Lễ

Theo thông lệ, cuối tuần gia đình bác Tám tề tựu đầy đủ, hàn huyên tâm sự chuyện gia đình, chuyện thế sự gần xa...Cả nhà đang vui vẻ ôn về những quá khứ của gia đình trên một đoạn đời tị nạn. Từ những chuyện khó khăn kinh tế, hồi hộp tâm lý đến những buồn vui trên đoạn đường di tản... Bỗng nhiên thấy ông Tám cười vui vẻ, bà Tám liền xoay qua câu chuyện thời sự. Nhìn ông Tám bà cất tiếng hỏi...
- Nè ông, ông có đọc bài của Cha Lễ chưa?
- Ah, cái bài Cha Lễ viết về xin chấm dứt cái vụ mục vụ xin tiền phải không?
-Ừa, đúng rồi đó, cái vụ này bà con bên Mỹ họ bất mãn từ lâu lắm rồi, nhưng có ai dám lên tiếng đâu, nói ra e rằng bị mang tiếng đánh phá tôn giáo. Nhưng nay Cha Lễ đã viết bài này chắc chắn có nhiều người đồng thuận thở phào nhẹ nhõm, mà cũng không thiếu phần chấn động trong dư luận.
- Đúng vậy đó bà, cái khổ dân mình là nhiều cái biết mà không dám nói lên sự thật, dù sự thật đó có lợi cho công cuộc đấu tranh chung của toàn dân trong lúc này....
- Thì bản chất dân mình là dĩ hoà vi qúy không muốn mất lòng ai. Cũng may có một người như cha Lễ, can đảm nói lên điều này một cách công khai, có thể thức ngộ lòng người, để mọi người có thể trao gửi tấm lòng từ thiện đúng chỗ và đúng lúc.
- Nói thiệt với bà, ba cái vụ từ thiện này đã gây ra rất nhiều phức tạp, chính tụi CS nó là những kẻ lợi dụng từ thiện, để tạo phân hóa, làm lòng người ly tán nữa chứ không phải nhẹ nhàng gì đâu.
- Thì đúng rồi, nhiều lúc ra ngoài thấy người ta bàn tán mà tui cũng không dám xía vô, sợ mích lòng, mà chẳng đi đến đâu. Nhưng lần này sau bài viết của cha Lễ, có lẽ mọi người sẽ không ngần ngại phát biểu tư duy mạnh mẽ hơn, chính xác hơn.
- Ừa, sự thực mà nói, những vị từ trong nước ra ngoài này xin tiền giúp cái nọ, cái kia, bộ tụi VC nó đui hả, hay nó cũng nhân từ để cho mấy ông mấy bà ấy tự do làm công việc này. Tôi không tin như vậy, mà có thể là cái bẫy VC đưa ra, các ngài vô tình vướng phải thôi.
- Thì vậy, nếu VC không muốn, đâu chúng cho đi thoải mái như vậy.
- Vậy theo bà nghĩ, VC nó có lợi gì trong ba cái vụ từ thiện này hả?
- Nhiều lắm ông ơi, riêng mặt chính trị VC muốn tạo ra một hình thức Tự do, dân chủ, ai muốn đi đâu thì đi, nhất là tôn giáo, ai dám nói VC trù dập, ngăn cấm. Nếu ngăn cấm, trù dập thì làm sao các cha, các thầy ra vô tự nhiên vậy cà... Ông thấy không.
- Tui nghĩ số tiền quyên được, đưa về chắc chắn sẽ bị chấm mút đến mức thậm tệ, không trung ương thì cũng địa phương, làm sao thoát được, đúng là Nhất cử lưỡng tiện, ai bảo VC nó ngu đâu.
- Nó ngu là ngu chuyện ích quốc, lợi dân thôi, nhưng mánh mung, thủ đoạn thì ai qua mặt nó được. Ông nên nhớ rằng, cái vụ xây chùa, xây nhà thờ cho lớn, bóng bẩy mới là vấn đề quan trọng mà VC đang cần đó ông.
- Ừa, tui cũng quên vụ này, chắc chắn là vậy, nó tạo một hình thức để các phái đoàn hay dân du lịch đến VN, thấy chùa chiền, nhà thờ nguy nga tráng lệ thì ai mà tin thằng VC đàn áp, khủng bố tôn giáo. Đúng không?
- Bà nói rất đúng. Mà đâu phải chỉ có vậy, tôn giáo làm từ thiện kiểu này thì tụi VC cũng cho người ra ngoài len lỏi ra kinh tài qua ngõ từ thiện được mà. Hơn nữa, mục đích của VC là làm sao trong và ngoài nước nhập lại thành một khối dưới sự thao túng của bọn chúng, để mọi người hết đấu tranh, thế là yên. Thoải mái buôn dân, bán nước.

Lúc này cô Tư, mặc chiếc áo bà ba lụa, trông duyên dáng và đẹp lạ lùng, mới xía vô góp ý...

- Theo con nghĩ, đây là chính sách của VC đó ba, má. Tụi VC thủ đoạn là số 1 mà, nó lợi dụng tôn giáo làm bình phong gây phân hoá, diệt tôn giáo và luôn thể kiếm tiền bỏ túi. Trong khi bà con mình lại giầu lòng từ tâm, quá tin tưởng vào các vị chức sắc tôn giáo nên vô tình giúp VC mà đâu có hay.
- Đúng đó con, cứ ba cái vụ từ thiện này thì đấu tranh cái gì nổi, ra ra, vào vào như đi chợï, nối kết, giao lưu đủ thứ ngõ ngách thì làm gì còn tinh thần mà đấu tranh, trong khi dân mình càng ngày càng khổ. VC lại lợi dụng cái khổ ấy làm chiêu bài. Thiệt đúng là chó cắn áo rách mà.
- Ah, ba má có nhớ vụ bà tiên của trẻ em mồ côi Huỳnh Tiểu Hương không?
- Má nhớ chứ, cái bà tiên mà Việt Tân chệch hướng ở bên Mỹ đưa đi giới thiệu làm từ thiện gì đó trong hội chợ bên Mỹ đó mà....
- Dạ, tên VC này còn được đài Á châu Tự Do phỏng vấn ca tụng cũng gây ra bàn cãi sôi nổi một thời, bây giờ lộ tẩy rồi, thì bà tiên này cũng im hơi lặng tiếng hết làm từ thiện.
- Theo ba biết cô bé này là con nuôi hay con gái gì đó của mụ Nguyễn Thị Bình đó, giao thiệp rất thân thiện với giai cấp lãnh đạo VC... Trong thời gian cô ả tung hoành từ thiện tại hải ngoại, kiếm chác cũng bộn à nghe...
- Dạ nghe nói dâu cũng và trăm triệu Mỹ kim đó ba.
- Mèng! gì mà dữ vậy, má nghĩ chỉ vài trăm ngàn thôi chứ có đâu mà nhiều thế.
- Thiệt đó má, cô ta được một vài tổ chức cỡ lớn che chở và môi giới suốt mười măm chứ ít sao. Theo báo chí của chính tụi VC trước đây cho biết, chỉ trong năm 2002, Huỳnh Tiểu Hương đã đưa về "cho đảng và nhà nước VC" trên 300 triệu Mỹ kim. Vậy mới có chuyện cán bộ VC cỡ Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, trao bằng khen um xùm, ba má không nhớ sao?
- Ờ há! có lẽ lâu ngày má cũng quên, con nhắc, má mới nhớ ra... Còn cả vụ từ thiện quy mô Đỗ Vẫn Trọn nữa chớ. Biết bao nhiêu là từ thiện kể cả người Việt lẫn ngoại quốc đã đổ vào, mà dân mình vẫn đói khổ, lầm than, chỉ có đám cán ngố thằng nào cũng trắng trẻo mập như con heo vậy đó...
- Nè bà, tui thấy vụ từ thiện gì đó cha Lễ viết rất hay đó nghe bà. Chính xác và thiết thực quá xá, hy vọng rằng vấn đề này sẽ chấm dứt, chứ cứ để bị lợi dụng hoài chán quá. Dân mình ngoài này cũng làm đổ mồ hôi nước mắt mới có ăn, có để. Chứ đâu phải của đi ăn cướp được như đám CSVN.
- Ừa, ở đâu chảng thế, không làm thì sao có ăn. Nói tới tôn giáo, thực ra theo tinh thần phúc âm thì khi xưa Chúa muốn sanh ra nơi nào không được, nhưng ngài cố tình sinh ra nơi nghèo, hèn là mong mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân. Chứ đâu cần nhà cao cửa rộng, cung điện bóng bẩy đâu.
- Đúng rồi, nếu thực sự Chúa có thể thấy được, thì chắc chắn ngài cũng bất mãn khi ngự trong những nhà thờ lộng lẫy mà nhìn dân chúng lần than đói khổ, bị khủng bố trù dập bởi bọn vô luân VC.
- Con nghĩ nếu Chúa chân không bị đóng đinh chắc ngài nhẩy xuống đá cho mấy người lợi dụng từ thiện này lăn cù rồi.... Thiệt chán ơi là chán.
- Tao cũng mong chân Chúa không bị đóng đinh, để ngài nhảy xuống thế gian này ngài co giò đá cho mấy đứa núp bóng từ thiện, tối ngày đi lang thang xin xỏ kiếm tiền nuôi mấy thằng VC, cho chúng nọ sặc máu mồm, dồn máu mũi ra mới được. Thiệt tình, cái trước mắt không lo, lo gì đâu không à, chỉ làm lợi cho VC. Thế mà cũng muối mặt khoác cái áo tỵ nạn cộng sản...
- VC nó bắt bỏ tù biết bao nhiêu thầy, cha một cách vô lý bỉ ổi, nhưng chẳng thấy các linh mục, giám mục lên tiếng giùm cho đỡ khổ. Toàn thấy đi xin tiền là giỏi... Hết ý luôn... Trong khi Cha Lý cật lực đấu tranh, tù lên, tù xuống, chẳng thấy các ngài nói gì, các ngài làm như không biết.
- Thì đó, chính vì thái độ im lặng cục bộ đó mà, làm sao có thể đi đến một sự đoàn kết có thể yểm trợ cho công cuộc đấu tranh chung của toàn dân đây.
- Thì các ngài lấy cớ tôn giáo phi chính trị mà...
- Phi cái con khỉ mốc gì, bộ các ngài không nhớ lời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói sao Đất nước còn, còn tất cả. Đất nước mất, mất tất cả hay sao?
- Thì lời nói ấy đã ứng nghiệm rồi còn gì nữa. Thế mà còn rất nhiều người chưa sáng mắt, vẫn còn tin lời VC. Vậy mới là chán....
- Ah! tôi còn nhớ một ông nào đó có nói, hình như là trên báo SGT đó, ổng nói rằng Tôn giáo có thể phi chính trị, nhưng không thể phi tổ quốc, phi dân tộc. Cũng như Cha Lễ đã nói đấy thôi, trước khi là linh mục, tôi là một người VN!
- Đúng thế, Tôn giáo cũng chỉ là một bộ phận của dân tộc. Hơn nữa, tôn giáo bao giờ cũng chủ trương diệt điều ác, phát huy điều thiện mà. Vậy tại sao tôn giáo lại có thể im lặng để cho cái ác hoành hành tàn hại dân tộc. Như vậy có đúng với tinh thần cứu nhân độ thế hay không?
- Tui nghĩ ông nói đúng đa, ông càng ngày càng thông minh ra đó, hoa nở về chiều coi bộ cũng qúy lắm đó nghe ông.
- Bà thì lúc nào cũng giỡn được, thiệt hết ý.... Già rồi mà không đứng đắn chút nào ....
- Giỡn chút mà làm gì quạo cọ vậy. Không thèm giỡn nữa....
- Chính bây giờ không hiểu các ngài lãnh đạo tôn giáo nghĩ gì. Biết bao nhiêu khổ ải điếm nhục cho đất nước, mà các ngài còn lợi dùng lòng tin của người khác, làm ba cái chuyện tào lao xích đế. Thiệt là tội nghiệp.
- Đừng nói thế nghe ông, chống cha là chống Chúa đó nghe....
- Bà này thiệt, chỉ lo chụp mũ tôi không à. Tôi chống Cha ở chỗ nào? Bộ tôi không được góp ý, nếu thấy Cha làm sai sao? Cha cũng là con người chớ sao, cũng có tham , sân, si như người ta chứ có khác gì. Bộ bà không thấy ông giám mục gì đó ở Balan làm gián điệp cho CS sao. Đó là những sự thực sờ sờ ra, mình phải mở to mắt ra mà nhìn để chiêm nghiệm, đừng có tin ai một cách mù quáng. Mắt này ngủ, mắt kia phải mở, bà có nghe thấy không? Mình phải dùng đầu óc suy nghĩ, cái đúng thì theo, cái sai phải nói cho họ biết chớ, im lặng là đồng lõa. Hơn nữa, mình đâu phải loại Robot như đám VC.
- Thôi ba má ơi, nói là nói thế thôi, mình nói lạng quạng bị chụp mũ thì đổ nợ.
- Con nói vậy cũng không đúng, vần đề từ thiện này cũng nhiều người nói rồi, nhưng có lẽ họ không phải là những người nổi tiếng, nên không mấy ai để ý lắng nghe...
- Tui cũng mong sau khi có Cha Lễ lên tiếng thì sẽ có nhiều người thức tỉnh hơn.
- Hy vọng vậy, dù sao cũng là lời kêu gọi của một Linh mục, mà lại là một Linh mục nặng tình dân tộc, từng ở tù nhiều năm và cũng từng đấu tranh không ngừng nghĩ trong suốt ba thập niên qua...
- Đúng rồi, nói đến cha Lễ có lẽ ai cũng nhớ một câu nói như một câu châm ngôn để đời Trước khi tôi làm Linh Mục, Tôi là người VN...
- Đúng vậy, thì tôi đã nói rồi đó. Bây giờ lại nhắc lại theo tôi, chớ có khôn lanh giỏi giang gì hơn ai đâu chớ.
- Ba ơi, Cha Lễ nói vậy là có ẩn ý, chứ ai không biết cha là người VN, có đốt ra thành tro thì DNA cũng phải xác nhận cha là người VN thôi.
- Vậy con nghĩ câu nói ấy mang ý nghĩa gì?
- Thưa ba, Cha Lễ nói câu đó ngụ ý cha là một người VN thuần túy, luôn tha thiết với quê hương dân tộc. Vì vậy Cha hiểu nếu một người Linh mục thực sự tin vào lẽ nhiệm mầu của tôn giáo, thì lẽ phải của giáo hội cũng là lẽ phải của quê hương dân tộc. Quyền lợi chính đáng của giáo hội cũng là quyền lợi chính đáng của tổ quốc dân tộc. Kẻ thù của giáo hội cũng là kẻ thù của quê hương đất nước. Quỷ đỏ CS cũng là quỷ đỏ địa ngục... Con nói vậy có đúng không ba?
- À thì ra vậy, từ hồi nào đến giờ ba thấy câu nói này rất hay, nhưng không biết hết ý nghĩa. nay con nói ba mới hiểu ra....
- Nói gì thì nói, bài viết của Cha Lễ kỳ này rất chính xác và chính đáng, tui ửng hộ cha 100% đó nghe.
- Ừa, phải chi công giáo VN mình có được vài chục người như cha Lễ hay Cha Lý thì có lẽ công cuộc đấu tranh sẽ thay đổi khả quan hơn nhiều...
- Thôi đi, nói hoài cũng vậy, để xem tình hình có thay đổi gì không. Bây giờ con Tư chở má ra chợ nghe, chút về nấu cơm.... Ông có đi đâu nhớ khoá cửa đàng hoàng nghe ông, chắc bữa nay mấy đứa nhỏ về đủ hết đó ông à. Nhớ là tôi đi rồi thì ở nhà mở to hai mắt, vểnh hai cái tai ra mà trông nhà. Đừng có như lần trước, uống mấy lon bia vô rồi lăn ra ngủ như chết là không được đâu đó.
- Ừa, bà lo phần bà đi, lộn xộn hoài....

Nói rồi bà tám và cô Tư chuẩn bị đi chợ...Ông Tám lên salon, dọc báo...câu chuyện tạm coi như chấm dứt nơi đây.

posted by Lien Mang Viet San @ 5:44 AM  

<< Trở Lại Trang Đầu

 

Liên Kết

BLOGGER

 

Bạn là người thứ  

Ghé Thăm LMVS